Chương 21: Khoảnh khắc thiêng liêng
ôn con số 1 ra đời
Những cơn chuyển dạ đầu tiên ập đến bất ngờ vào một buổi tối muộn. Hoàng Bách đang nằm trên giường, bầu bụng căng tròn, nặng trĩu. Cơn đau thắt từng hồi, khiến anh rên rỉ. Chính Khiêm, người luôn túc trực bên cạnh, lập tức nhận ra. Anh ôm lấy Hoàng Bách, khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng nhưng đầy kiên định.
"Vợ yêu, cố lên. Anh ở đây rồi," Chính Khiêm thì thầm, nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán Hoàng Bách.
Họ đến bệnh viện. Chính Khiêm không rời Hoàng Bách nửa bước. Anh nắm chặt tay anh, trấn an anh qua từng cơn đau quặn thắt. Hoàng Bách cắn chặt môi, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, nhưng ánh mắt anh vẫn hướng về Chính Khiêm, tìm kiếm sự động viên và sức mạnh. Anh đã quen với những lời dâm tục, nhưng trong khoảnh khắc này, anh chỉ cần tình yêu và sự hiện diện của "chồng" mình.
Sau nhiều giờ vật lộn với những cơn đau, tiếng khóc của một sinh linh bé bỏng cuối cùng cũng vang lên, xé tan không khí căng thẳng trong phòng sinh.
Hoàng Bách kiệt sức, nhưng khuôn mặt anh rạng rỡ một nụ cười hạnh phúc. Anh nhìn Chính Khiêm, người đang ôm lấy anh và hôn lên trán anh. Nước mắt lăn dài trên má cả hai.
Một bé trai. Một thiên thần nhỏ bé, xinh xắn, khỏe mạnh. Cậu bé được đặt lên ngực Hoàng Bách. Làn da mềm mại, hơi ấm của con, tiếng khóc yếu ớt của con đã lấp đầy mọi khoảng trống trong lòng anh. Hoàng Bách vuốt ve mái tóc mỏng manh của con, cảm nhận sự kết nối thiêng liêng của một người mẹ. Điều đặc biệt hơn cả, gương mặt của cậu bé như đúc từ khuôn của Chính Khiêm, từ đôi mắt, sống mũi đến khuôn miệng nhỏ xinh, khiến Hoàng Bách vô cùng hạnh phúc và cảm thấy một sự gắn kết máu mủ thiêng liêng đến tột độ. Mọi đau đớn, mọi tủi nhục, mọi nỗi sợ hãi đều tan biến.
Chính Khiêm cúi xuống, hôn lên trán Hoàng Bách, rồi nhẹ nhàng đặt nụ hôn đầu tiên lên trán con trai bé bỏng của họ. "Vợ yêu, con trai của chúng ta," anh thì thầm, giọng nói đầy xúc động.
Cuộc sống của Chính Khiêm và Hoàng Bách bước sang một chương mới. Ngôi nhà nhỏ của họ giờ đây tràn ngập tiếng cười và mùi sữa.
Ngày đón con về nhà, Hoàng Bách trong chiếc váy bầu rộng rãi, bầu ngực vẫn căng đầy sữa, nặng trĩu. Chính Khiêm ân cần bế con trai vào lòng, rồi nhẹ nhàng đặt cậu bé lên ngực Hoàng Bách. Hoàng Bách vạch áo, để lộ bầu ngực căng tròn, núm vú hồng hào. Đứa trẻ nhỏ xíu, với gương mặt y hệt Chính Khiêm, lập tức ngậm lấy núm vú, bú say mê. Tiếng mút chùn chụt của con vang lên, và những tia sữa trắng ngần phun ra, thấm ướt miệng con. Hoàng Bách nhìn con trai bú, ánh mắt tràn đầy tình yêu thương và sự mãn nguyện của một người mẹ.
Chính Khiêm đứng bên cạnh, nhìn cảnh tượng đó, ban đầu là sự dịu dàng, nhưng rồi một tia ganh tị chợt lóe lên trong mắt cậu. Cậu cảm thấy một sự khó chịu nho nhỏ khi thấy con trai độc chiếm bầu ngực căng sữa của "vợ" mình. "Này, con trai, sao con lại bú say mê thế? Đó là của cha mà!" Chính Khiêm nói đùa, nhưng giọng điệu lại có chút hờn dỗi, ánh mắt đầy vẻ chiếm hữu nhìn chằm chằm vào núm vú đang bị con trai ngậm chặt.
Hoàng Bách bật cười, nhẹ nhàng kéo con ra một chút, rồi đẩy bầu ngực còn lại về phía Chính Khiêm. "Chồng ơi, chồng cũng bú đi. Sữa nhiều lắm, đủ cho cả hai cha con mà."
Bình luận