Chương 7: Yêu đương ngọt ngào chốn công sở.

Đậm ù ù, Chính Khiêm dạy Hoàng Bách kêu dâm.

Sau chuyến du lịch định mệnh, mối quan hệ giữa Hoàng Bách và Trần Chính Khiêm bước sang một trang mới. Chốn công sở không còn là nơi căng thẳng và ngột ngạt mà trở thành không gian của những ánh mắt chạm nhau đầy ý tình, những nụ cười ẩn ý, và những cử chỉ quan tâm vụng trộm.

Hoàng Bách, giờ đây, không còn là "la sát" lạnh lùng mà mềm mại và dịu dàng hơn rất nhiều. Anh vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp khi làm việc, nhưng sự hiện diện của Chính Khiêm khiến anh cảm thấy thoải mái và an toàn. Những ánh mắt lo lắng, những lời động viên nhẹ nhàng từ Chính Khiêm trong các cuộc họp, hay đơn giản chỉ là một cốc cà phê đặt trên bàn đúng lúc, đều khiến trái tim Hoàng Bách ấm áp.

Chính Khiêm thì hoàn toàn chìm đắm trong tình yêu. Cậu luôn tìm cách ở gần anh, giúp đỡ anh trong công việc, và đôi khi là những cái chạm tay "vô tình" đầy ẩn ý. Đồng nghiệp bắt đầu nhận ra sự thay đổi trong không khí giữa hai người, nhưng họ chỉ nghĩ đó là mối quan hệ cấp trên – cấp dưới đang trở nên thân thiết hơn.

Mối quan hệ của họ không chỉ dừng lại ở những cái chạm tinh tế. Chính Khiêm, với bản tính có phần nổi loạn và dâm đãng, bắt đầu tìm cách "quấy rối" Hoàng Bách một cách tinh vi ngay tại văn phòng.

Khi Hoàng Bách cúi xuống xem tài liệu, Chính Khiêm sẽ "vô tình" đứng sát phía sau, hơi thở phả vào gáy anh, hoặc bàn tay cậu sẽ lướt nhẹ qua lưng anh khi đưa một tập hồ sơ. Hoàng Bách sẽ khẽ giật mình, nhưng không tránh né. Anh chỉ đỏ mặt, và ánh mắt trách móc nhưng đầy ý cười hướng về phía Chính Khiêm.

Một lần khác, trong thang máy vắng người, Chính Khiêm sẽ nhẹ nhàng áp sát Hoàng Bách, thì thầm những lời trêu ghẹo đầy ẩn ý vào tai anh. "Trưởng phòng, hôm nay anh đẹp trai quá... làm tôi mất tập trung." Rồi cậu sẽ nhẹ nhàng luồn tay vào túi quần của Hoàng Bách, chạm khẽ vào đùi anh. Hoàng Bách sẽ hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đôi má ửng hồng và ánh mắt lảng tránh đã tố cáo sự bối rối và cả sự kích thích của anh.

Sự trêu chọc của Chính Khiêm ngày càng táo bạo. Trong một buổi chiều muộn, khi chỉ còn hai người trong văn phòng, Hoàng Bách đang tập trung làm việc. Chính Khiêm tiến lại gần, đứng sau lưng anh. Cậu nhẹ nhàng cúi xuống, hôn lên gáy Hoàng Bách, rồi bàn tay bắt đầu trượt xuống, nhẹ nhàng vuốt ve eo anh, rồi xuống dần phía dưới.

Hoàng Bách khẽ rùng mình, cơ thể anh căng cứng. Anh biết Chính Khiêm đang làm gì, và mặc dù có chút ngại ngùng, nhưng sự mềm mại và ham muốn của Chính Khiêm lại khiến anh không thể cưỡng lại. Anh không né tránh, chỉ khẽ ngả đầu về phía sau, tựa vào vai Chính Khiêm, như một lời cho phép không lời.

Chính Khiêm cảm nhận được sự đồng thuận của Hoàng Bách. Cậu thì thầm vào tai anh những lời nói đầy dụ dỗ, và bàn tay cậu càng ngày càng bạo dạn hơn, luồn lách vào những nơi nhạy cảm trên cơ thể Hoàng Bách. Cả hai đều biết rằng họ đang đi quá giới hạn của công sở, nhưng ngọn lửa tình yêu và ham muốn đang cháy bỏng đã thiêu rụi mọi lý trí.

Cái chạm cuối cùng ở văn phòng đã khiến cả Hoàng Bách và Trần Chính Khiêm như ngồi trên đống lửa. Sự ham muốn bị kìm nén suốt cả ngày bỗng chốc bùng lên mãnh liệt. Khi đồng hồ điểm tan sở, Chính Khiêm không nói một lời, chỉ trao cho Hoàng Bách một cái nhìn đầy ẩn ý, rồi đứng dậy đi về phía cửa.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...