Chương 2: Ba nhỏ ốm

Cảm thấy trong người không thoải mái, Cao Đồ uể oải đi tới tủ thuốc lấy nhiệt kế ra kiểm tra. 38,5 độ, nhiệt độ không quá cao nhưng Cao Đồ nghĩ hôm nay y nên ở nhà nghỉ ngơi. Thời kì phát tình của Cao Đồ đã không còn quá khó khăn từ khi ở cạnh Thẩm Văn Lang. Đang nghĩ tới chợt Cao Đồ thấy chóng mặt, hắn vịn mép tủ từ từ quay trở lại giường.

Thẩm Văn Lang đã dậy từ sớm đang ở bên phòng Lạc Lạc gọi bé con dậy đi học. Thằng bé tuy có nề nếp nhưng tính ham ngủ vẫn khiến hai người ba đau đầu mỗi sáng.

- Bé con, dậy đi nào, con không muốn đi học muộn đúng không?

- Con ... buồn... ngủ ... quá, ba để con ngủ ... thêm 5 phút được không? Thằng bé ngái ngủ trả lời người ba Alpha.

Thẩm Văn Lang cười, không biết mọi ngày Cao Đồ gọi thằng bé dậy như thế nào mà có thể dụ được con sâu ngủ này ra khỏi giường, chắc anh nên quay lại tìm Cao Đồ để trị tính xấu ngủ nướng của Lạc Lạc.

- 5 phút thôi nhé, chúng ta đều phải ra khỏi nhà cho kịp giờ, ba quay lại bây giờ đó. Người đàn ông lớn mỉm cười một mình rồi rời khỏi phòng, trong lòng y nghĩ thầm mình nên qua phòng ngủ lớn ôm Omega kia 5 phút không? Từ ngày chuyển hẳn qua căn nhà này sống chung cùng nhau, y chỉ muốn cả ngày ôm ấp mùi hương xô dịu dàng kia. Y đã bỏ phí bao nhiêu năm để nhận ra mùi hương ấy thuộc về mình. Mùi hương làm y muốn chăm sóc, yêu thương cả đời.

Còn vài bước chân trước cửa phòng ngủ lớn, Thẩm Văn Lang dừng lại đột ngột, hắn ngửi được mùi hoa xô. Hôm nay Omega của hắn muốn làm chuyện vợ chồng vào buổi sáng ư? Hắn có một cuộc họp đầu ngày, Lạc Lạc cần đến trường, Cao Đồ cũng cần làm một vài việc ở văn phòng. Bất ngờ chăng? Trong đầu hắn quên luôn mấy việc vừa nghĩ suýt nhảy chân sáo vào phòng. Vào tới nơi hắn nhìn quanh vẫn thấy Cao Đồ đang nằm trên giường. Khẽ lại gần hắn thì thầm:

- Em hôm nay có hứng sớm vậy?

Khựng lại vài giây, hắn cảm thấy có gì đó không đúng. Omega của hắn có gương mặt đang ửng hồng lên, mắt nhắm khẽ nhưng sao trên trán lấm tấm vài giọt mồ hôi. Hắn đưa tay lên sờ trán cảm nhận được Cao Đồ hơi nóng, hắn sốt sắng lay nhẹ Cao Đồ.

- Cao Đồ, em thấy trong người không khỏe sao? Anh đưa em tới bệnh viện nhé.

Cao Đồ chậm mở mắt, cảm thấy hơi choáng, nói khẽ:

- Em thấy hơi mệt, hay hôm nay anh đưa Lạc Lạc đi học giúp em. Em sẽ nghỉ ở nhà một ngày.

Thẩm Văn Lang sắp cuống lên trả lời nhanh:

- Đợi anh chút anh gọi Thường Tự tới bảo hắn đưa Lạc Lạc đi học sau đó sẽ đưa em tới bệnh viện.

- Không sao đâu, em nghỉ ngơi 1 ngày là được. Cao Đồ nhỏ giọng trả lời.

Chân tay cuống lên việc đầu tiên khi Thường Tự bắt máy là cắt hết các hoạt động của công ty trong ngày hôm nay của Thẩm Văn Lang. Hắn sẽ ở nhà tự chăm sóc Cao Đồ. Hắn không muốn để Cao Đồ một mình.

Sang tới phòng Lạc Lạc hắn nhanh tay tung chăn của thằng bé rồi báo với Lạc Lạc ba nhỏ không khỏe, Lạc Lạc rất hiểu chuyện không mè nheo mà đứng dậy tự chuẩn bị cho bản thân rồi hỏi Thẩm Văn Lang.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...