Chương 9: Bữa sáng muộn. (2)

 Ba người ngồi lặng lẽ trong phòng bệnh Cao Đồ nắm tay Thẩm Văn Lang, Hoa Vịnh nắm tay Thịnh Thiếu Du, cả 3 không nói với nhau câu nào nhưng lúc này không cần thiết phải nói bất cứ điều gì, ai cũng mong họ Thẩm nằm trên giường kia mau chóng tỉnh lại.
 - Đã sắp tới giờ tan học rồi, hôm nay 2 người giúp tôi trông Lạc Lạc nhé, cứ nói với nó rằng chúng tôi sẽ tăng ca vài ngày nên nhờ hai cậu chăm sóc nó. Tôi sẽ lựa thời điểm thích hợp nói chuyện này sau.
 - Anh cứ ở lại đây chăm sóc hắn, mọi chuyện của Lạc Lạc cứ yên tâm giao cho chúng tôi, nhưng tôi nghĩ anh cũng nên nói sớm, dù sao Thẩm Văn Lang chắc cũng sẽ muốn gặp con. Hơn nữa, Lạc Lạc là một đứa trẻ tinh ý. Thịnh Thiếu Du trả lời. 
 - Anh yên tâm, khi Văn Lang ổn hơn tôi sẽ trực tiếp quay về đưa nó tới đây.

Hoa Vịnh gật đầu, hắn hiểu rõ tuy Cao Đồ rất hiểu tính tình bé con Lạc Lạc nhưng hiện tại tên họ Thẩm vẫn chưa tỉnh lại, nói ra chỉ khiến đứa trẻ thêm lo lắng, ảnh hưởng tới tâm trạng, việc chính vẫn là phải đợi Thẩm Văn Lang tỉnh lại. Hoa Vịnh nắm tay Thịnh Thiếu Du vỗ nhẹ ý nói có thể yên tâm ra về chăm sóc hai đứa trẻ, Cao Đồ sẽ thông báo ngay khi có tin mới. 

 Sau khi 2 người ra về phòng bệnh yên tĩnh chỉ còn lại tiếng máy móc và tiếng thở nhẹ. Trời đã ngả sang ráng chiều, ánh sáng vàng cam phủ lên ô kính cửa sổ những tia sáng ấm áp nhưng trong lòng Cao Đồ cảm giác lạnh lẽo cứ dâng lên, nỗi sợ hãi vẫn luẩn quẩn.

Lúc Thẩm Văn Lang tỉnh lại trời đã tối, Cao Đồ nằm gục bên giường bàn tay gầy gân xanh vẫn nắm chặt tay hắn. Hắn vẫn còn hơi choáng nhưng nhìn thấy người bên cạnh hắn cảm thấy bình tĩnh hơn. Hắn cố nhớ lại chuyện đã xảy ra nhưng kí ức vẫn rất mờ nhạt, hắn nhớ hắn xếp hàng mua đồ ăn rồi sau đó là những âm thanh ồn ào, tiếng la hét, tiếng khóc rồi tất cả chìm đi. Nhìn Cao Đồ ngủ, hắn cảm thấy lo lắng không biết em ấy đã ở đây từ khi nào. Chắc hẳn em ấy sợ hãi lắm. 
Ngực và bụng cảm thấy đau, hắn muốn cựa quậy nhưng không cử động nổi. Cao Đồ ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt Thẩm Văn Lang

- Văn Lang anh tỉnh rồi, không sao, e đây rồi. Y nắm chặt tay hắn giọt nước mắt chực chờ rơi trên mặt.

 Cao Đồ nuốt xuống, ánh mắt nhìn quanh Thẩm Văn Lang kiểm tra xem hắn có chỗ nào không thoải mái sau đó đưa tay sờ nhẹ lên mặt hắn.

- Anh ở đây rồi, em cứ nghĩ nếu không có anh em với con sẽ thế nào, em không dám tưởng tượng nữa.

 Thẩm Văn Lang xoa nhẹ lên tay Cao Đồ, bàn tay ấy vẫn đang run rẩy từng đợt, người ba nhỏ bé mạnh mẽ của Lạc Lạc lúc này đang run lên.

 - Đừng khóc, lại đây anh ôm em.

Cao Đồ dựa vào lòng Thẩm Văn Lang cái ôm ấy là nỗi nhớ, là sự lo lắng, là nỗi đau giữa hai người. Người kia còn sống, trái tim còn đập trong lồng ngực. 

 - Lạc Lạc đâu rồi? Thẩm Văn Lang hỏi.

 - Em nhờ Hoa Vịnh và Thịnh Tổng rồi, con chưa biết chuyện, vài hôm nữa em đón con vào thăm anh.
 Thẩm Văn Lang quệt đi giọt nước mắt trên mặt Cao Đồ mới chỉ gần một ngày mà người anh yêu đã hốc hác trông thấy, mắt trũng sâu, viền mắt đỏ hoe, đôi môi khô khốc. Cả ngày hôm nay chắc em ấy đã mệt mỏi lắm. Hắn cảm thấy xót xa, vì hắn mà em ấy vất vả và lo lắng tới chừng nào, hắn tự trách bản thân mình bất cẩn. 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...