Chương 12: Chơi vơi (1)

Sau hôm làm chuyện đó ở công ty Thẩm Văn Lang thấy sắc mặt Cao Đồ có vẻ không thoải mái. Cao Đồ không nói gì nhưng việc hắn thường xuyên cảm thấy buồn ngủ làm Thẩm Văn Lang lo lắng.
Hôm đó không dùng bao, có lẽ nào?? Thẩm Văn Lang thầm nghĩ. Lẽ nào em ấy có bầu?? Cảm xúc hỗn loạn không biết nên vui hay buồn. Vui vì Lạc Lạc sẽ có em, đây sẽ là đứa con tiếp theo của hắn và Cao Đồ. Lo lắng hơn là sức khỏe của em ấy, lần đầu tiên trải nghiệm thật sự không tốt, khi ấy còn không được chăm sóc đầy đủ nên em ấy rất vất vả. Hắn suýt mất đi em ấy, lần ấy là may mắn của hắn, là cơ hội để hắn chuộc lỗi.

Vừa thoáng thấy Cao Đồ cầm cốc trà đi ra phòng khách ngồi làm việc, Thẩm Văn Lang bước ra đã thấy em ấy đang ngủ gật, kính còn đeo trên mặt, laptop vẫn kê trên đùi, mùi xô thơm, mùi bạch trà phảng phất trong phòng. Từ khi chuyển về ở cùng nhau cả hai đều chọn bạch trà để uống. Thẩm Văn Lang thì là vì thói quen của hắn từ trước, thực ra dù Cao Đồ đưa thứ gì hắn đều uống nhưng biết sở thích của hắn em ấy luôn chọn bạch trà.

Với Cao Đồ đó là sự yêu thích, yêu cái mùi bạch trà thơm nhẹ nhàng, tinh tế, mỗi nụ hôn của Thẩm Văn Lang ngoài mùi diên vĩ kích thích, lôi cuốn còn có cả mùi bạch trà nhàn nhạt dễ chịu, lâu lâu một chút đắng nhẹ nơi đầu lưỡi. Cao Đồ yêu hắn, yêu cả những mùi hương trên người hắn.

Hắn nhẹ nhàng tiến tới, lấy laptop, kính gập lại, ngồi cạnh kê đầu Cao Đồ lên vai mình. Có điểm tựa, nét mặt y buông lỏng, khóe miệng khẽ rung động. Thẩm Văn Lang đưa tay ra vô thức sờ lên cánh môi mềm mại, khẽ lướt nhẹ. Sự âu yếm chỉ dành cho một Omega duy nhất, hắn nâng niu, trân trọng, tình yêu chỉ thuộc về mình em ấy, là sự tôn thờ dành cho một nửa của mình.

Hơi thở đều đều mùi hương xô nhen nhóm sự rạo rực trên người Thẩm Văn Lang, hắn hít một hơi kìm lại dục vọng của bản thân. Hắn nên ngồi lâu hơn, giờ mà làm chuyện đó không thích hợp lắm. Hắn ngồi im như thế, để cả thế giới tựa vào vai mình ngủ yên lành.

Cao Đồ cựa mình, mở mắt mơ màng, y đang dựa vào một cơ thể ấm áp. Cứ vậy y lại từ từ đi vào giấc ngủ lần nữa.

Gần đây y hay ngủ gật, đầu óc cũng khó có thể tập trung lâu được. Y sợ ảnh hưởng tới công việc, đây là lần đầu như thế. Sáng nay lúc mới ngủ dậy y cảm nhận được dạ dày co rút lại, cảm giác nghẹn dâng lên nơi cổ họng khiến y buồn nôn. Y đã nghĩ tới lẽ nào sau cái ngày đấy, chỉ quên có một lần thôi mà? Hôm đó cũng thời gian cũng không quá dài.

Suy nghĩ thoáng qua khiến y rùng mình. Chẳng lẽ... có khi nào... y tìm kiếm trong nhà vẫn còn vài chiếc que thử thai. Sự hồi hộp, nỗi lo lắng khiến ngực y thắt lại. Nếu lại nữa thì y vẫn còn sợ cái cảm giác ngày ấy, dù giờ đã có Thẩm Văn Lang nhưng hình ảnh lúc trước vẫn khiến cơ thể y nhớ lại những ký ức đã cố quên đi.

1 vạch, cả hai chiếc que đều giống nhau, y thở ra một hơi dài, bớt được phần nào lo lắng. Chắc tại y suy nghĩ quá nhiều thôi. Hiện tại vẫn chưa phải thời điểm thích hợp để chào đón thêm một thành viên mới. Cả Cao Đồ và Thẩm Văn Lang đều đã thống nhất khi quay trở lại bên nhau, cả hai sẽ có thêm em bé khi cùng sẵn sàng và có kế hoạch cụ thể. Thẩm Văn Lang cũng không cưỡng ép. Hắn đồng y dùng bao cao su để an toàn cho cả hai. Y cũng biết hắn sợ, trước đây y từng thấy hắn sờ bụng y, sờ vào những vết rạn mờ nhỏ, hỏi y có đau không, hỏi cảm giác của y khi ấy, hỏi về nỗi sợ hãi của y. Tất thảy đã qua y không muốn nhắc tới nhưng nếu không nói đó sẽ mãi là thắc mắc trong lòng Thẩm Văn Lang.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...