Chương 5: Ngày nghỉ cuối tuần.

 Hôm nay là ngày nghỉ, gia đình Thẩm Cao và gia đình Hoa Thịnh đã hẹn nhau đưa bọn trẻ đi chơi ở vườn thú. Lạc Lạc và Đậu Phộng rất hào hứng, hai đứa trẻ đã sốt sắng chuẩn bị đồ từ ngày hôm trước. Cả một buổi tối trước đó Lạc Lạc líu lo hỏi cả trăm câu hỏi khiến hai người ba cảm thấy bất lực trước năng lượng dồi dào của đứa trẻ này.

 - Suốt cả ngày hôm qua thằng bé đã hỏi và bắt anh kể có những con vật nào ở vườn thú. Rồi thì chúng sống trong đó như thế nào?  Anh đã lâu lắm rồi không tới đó, thật không biết giải thích với nhóc con thế nào. Thẩm Văn Lang nhìn Cao Đồ càm ràm.

 - Haha trẻ con mà, chúng sẽ liên tục đặt câu hỏi cho tới khi có câu trả lời thoả mãn. Trước khi có anh chẳng phải người trả lời câu hỏi luôn là em sao? Cao Đồ cười vui vẻ nói.

 Thẩm Văn Lang ba phần cưng chiều bảy phần như ba lắc đầu cười trước câu trả lời của Cao Đồ. Hắn biết rằng đây chính là khoảng thời gian bù đắp, cũng chính là nơi cần hắn để yêu thương, giữ gìn. Thằng bé chính là con hắn, đứa con bất ngờ sau một đêm không hẹn trước. Hắn cũng không hề biết tới sự tồn tại của Lạc Lạc nhưng lần đầu tiên nhìn thấy thằng bé, giống hệt như bản sao khi còn nhỏ của bản thân. Hắn đã vui mừng, hắn biết rằng nhờ có sự xuất hiện của thằng bé mà tình cảm của hắn với Cao Đồ vẫn vẹn nguyên sau từng ấy chuyện đã xảy ra. Thằng bé là sự chứng minh cho tình cảm của Cao Đồ dành cho hắn, là sự chung thuỷ của người bạn đời duy nhất hắn muốn. Cao Đồ vỗ nhẹ  lên tay Thẩm Văn Lang nói:

 - Anh chạy chậm một chút, bé con ngủ rồi.

 Thẩm Văn Lang nhìn qua gương chiếu hậu, thằng bé háo hức tới mức gần như thức trọn buổi đêm, giờ đang lăn ra ngủ bù ở ghế sau. Thật đáng yêu. Hắn cười nhìn Cao Đồ.

 - Cuối cùng anh với em cũng có được một lát yên tĩnh. Khoảng 15 phút nữa sẽ tới nơi, em có muốn ngủ một lát không? 

 - Em không, sẽ ngồi cùng anh tới khi đến nơi.

 Cả Cao Đồ và Thẩm Văn Lang đều không giỏi ăn nói, cả hai đều giữ suy nghĩ của mình trong đầu. Dù Thẩm Văn Lang trước đây cứ mở miệng là nói lời chọc ngoáy nhưng giờ cũng đã sửa rất nhiều. Tình yêu của hai người rất khác Hoa Vịnh và Thịnh Thiếu Du. Nếu như cặp đôi kia biết nói lời hoa mỹ, biết dành cho nhau những cử chỉ âu yếm và lời nói ngọt ngào thì Cao Đồ và Thẩm Văn Lang lại có những hành động âm thầm, lặng lẽ

 Nếu Thẩm Văn Lang đang bận làm việc Cao Đồ sẽ không ở gần làm phiền, y sẽ lặng lẽ ngồi ở một nơi trong tầm mắt Thẩm Văn Lang rồi đọc tài liệu và sắp xếp công việc. Cao Đồ cũng dành thời gian chăm chút hình ảnh bên ngoài cho Thẩm Tổng dù tủ đồ của y cực kỳ đơn giản. Cao Đồ cũng sẵn sàng chờ hắn tới khi hắn đóng laptop lại mới chịu đứng dậy gấp tài liệu lại cất đi. Cao Đồ cũng luôn là người chuẩn bị nước tắm cho Thẩm Văn Lang sau một ngày dài ở bên ngoài. Cao Đồ cũng không ngại lắng nghe Thẩm Văn Lang nói về những ý tưởng chợt nghĩ ra và tiện tay ghi chép lại bằng những mẩu giấy note dán ngẫu nhiên trên gương ở phòng ngủ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...