Chương 11: Chap 11
Tối đến mưa như trút nước, khi Cao Đồ vô thức giật mình tỉnh giấc, bên ngoài vẫn còn mưa không dứt, cậu mở cửa đi ra ngoài, Thẩm Văn Lang đang nằm trên sô pha ngủ say, đến mức chăn đắp trên người rớt ra lúc nào cũng không hay, Cao Đồ đi đến đắp lại chăn cho hắn, bàn tay cậu chạm vào vai Thẩm Văn Lang, Cao Đồ sửng sốt, cậu sờ vào trán hắn, sao lại nóng đến như vậy, hình như bị sốt rồi.
Cậu mở cửa phòng ra rồi dìu Thẩm Văn Lang vào, để hắn nằm lên giường, sau đó đi ra ngoài lấy nước nóng, cậu nhúng khăn vào nước rồi thổi bớt đi hơi nóng, lau mặt xong rồi nới đi cúc áo ngủ cẩn thận lau người cho Thẩm Văn Lang, cuối cùng cậu vắt khăn đặt lên trán hắn, lúc này Thẩm Văn Lang đã dễ chịu hơn một chút, hắn mở mắt nhìn cậu.
Cao Đồ thấy thế liền vội nói: "Khó chịu sao không nói cho tôi, anh đợi chút tôi ra ngoài lấy thuốc cho anh"
Cao Đồ đứng lên nhưng Thẩm Văn Lang đã kịp níu lấy tay cậu: "Cao Đồ, ở đây với tôi thêm chút nữa được không?"
Cao Đồ ngồi xuống giường, cậu vỗ vào mu bàn tay hắn: "Tôi đi lấy thuốc thôi, sẽ quay trở lại ngay mà, chờ tôi một lát được không?"
Thẩm Văn Lang có chút không tình nguyện mà gật đầu.
Sau khi uống thuốc xong, Thẩm Văn Lang liền ngủ mất, Cao Đồ ngồi bên cạnh nhìn hắn, đến khi sờ thấy trán hắn không còn nóng nữa, cậu mới bắt đầu đi ngủ, Cao Đồ lấy tấm nệm nhỏ trong tủ ra, sau đó trải dưới sàn, nhìn Thẩm Văn Lang lần nữa rồi mới yên tâm nhắm mắt ngủ.
-----
Sáng hôm sau, Cao Đồ tỉnh dậy với tinh thần vô cùng sảng khoái, đây là giấc ngủ ngon nhất của cậu từ trước đến giờ, cậu xoay người định ngồi dậy thì phát hiện bản thân đang bị Thẩm Văn Lang ôm vào trong ngực, còn hắn thì đang nhìn chằm chằm cậu, Cao Đồ ngồi bật dậy, giả vờ cười để che dấu sự ngượng ngùng: "Haha, sao tôi lại ngủ ở đây được nhỉ, chắc là tối qua bị mộng du rồi"
"Không phải"
"Hả"
"Không phải mộng du đâu, tối qua tôi đã ôm em lên, là tôi muốn ôm em ngủ"
Cao Đồ nhìn hắn, trong lòng thầm nghĩ, tự dưng Thẩm Văn Lang ôm cậu lên làm gì, chẳng lẽ tối qua hắn sốt đến lú lẫn rồi.
Thẩm Văn Lang bỗng dưng mỉm cười, hắn đưa tay chọt vào má của Cao Đồ: "Cảm giác này không phải rất tốt sao"
"Tốt.. tốt sao?" - Cao Đồ vô cùng bối rối, chẳng phải trước kia Thẩm Văn Lang không thích ở gần người khác sao, cảm giác tốt mà hắn nói rốt cuộc là gì.
"Ừm, từ ngày mai tôi có thể ngủ ở đây được không, tôi cảm thấy hình như mình còn chưa khỏe lắm"
Cao Đồ nghe vậy, vội vàng sờ trán hắn, hết sốt rồi mà, nhưng nghĩ lại thì để cho Thẩm Văn Lang ở đây cũng được, cậu ra ngoài ngủ cũng không sao.
Như đoán được suy nghĩ của cậu, Thẩm Văn Lang lắc đầu: "Em đừng nghĩ đến chuyện sẽ ra ngoài ngủ, em phải ở đây để chăm sóc người bệnh chứ"
"Hả"
"Hả cái gì mà hả, ngốc quá" - Thẩm Văn Lang cười hả hê ngồi dậy, lúc bước xuống giường hắn bỗng dưng đứng không vững, lại ngã xuống giường, môi hắn sượt qua mặt của Cao Đồ, sau khi thực hiện xong ý đồ của mình, hắn đứng dậy nhìn cậu: "Buổi sáng tốt lành" - rồi nhếch mép, cười đến vô cùng biến thái.
Bình luận