Chương 14: Chap 14
Không có Thẩm Văn Lang, Cao Đồ cũng không buồn ra khỏi cửa, đồ ăn trong tủ lạnh ăn được cái gì thì ăn cái đó, đến ngày hôm nay thì đã không còn thứ gì nữa, Cao Đồ định gọi thức ăn nhanh, nhưng ăn nhiều quá cũng không tốt, rất dễ bị khó tiêu, hết cách, đành phải tự mình đi mua thôi.
Trong thời gian Thẩm Văn Lang không có ở đây, Cố Trạch vẫn thường xuyên lui tới, cho dù Cao Đồ có từ chối bao nhiêu lần thì Cố Trạch vẫn không lay chuyển, cậu đành mặc kệ y.
Cao Đồ ra cửa, lại gặp Cố Trạch, nhóc con này hình như trực ở đây 24/24 hay sao đó, chỉ cần ra khỏi cửa là gặp, mặc kệ Cố Trạch lẽo đẽo theo sau, miệng nói không ngừng, Cao Đồ bỏ ngoài tai, vẫn chậm rãi đi về phía trước.
Đến siêu thị, Cao Đồ nhờ Cố Trạch đi mua thịt bò, mà khu bán thịt bò với nơi cậu đang đứng cách rất xa, Cao Đồ không thích thịt bò lắm nhưng vì nhóc con này nói nhiều, cậu nhức đầu quá.
Tuổi tác bằng Cao Tình, nhưng tính cách quá khác biệt.
Cố Trạch đi rồi, Cao Đồ chậm rãi đi dạo trong siêu thị, cậu cầm lên một quả táo định bỏ vào trong giỏ thì bỗng dưng táo trên tay rơi xuống, Cao Đồ đưa tay ôm ngực, tay còn lại chống vào tường, hình như gần đây có Alpha đang tiến vào kì mẫn cảm, mẹ kiếp, sao lại là ở đây và ngay lúc này chứ.
Cậu lại không đem theo pheromone bên người, bé con trong bụng cũng cảm nhận được mùi hương này không phải mùi hương quen thuộc của ba Alpha, khó chịu mà quẫy đạp trong bụng cậu.
Cao Đồ hít thở sâu, cậu cắn môi muốn bản thân tỉnh táo, cố bước đi nhưng được vài bước liền gục xuống, trước khi Cao Đồ ngất xỉu, cậu nhìn thấy một bóng người, hình như là Cố Trạch, hay là.. Thẩm Văn Lang, Cao Đồ không biết, cậu chỉ biết đưa tay ôm lấy bụng, cố bảo vệ đứa nhỏ của mình.
-----
Khi Cao Đồ tỉnh lại, bên cạnh không có một bóng người, một cảm giác tủi thân dâng lên, cậu cố nén nước mắt, một chút cũng không thích cảm giác này, ngay khi Cao Đồ định vén chăn bước xuống giường thì có một bàn tay đỡ cậu lại.
Cao Đồ ngẩn ra, cậu nhìn người đó, nước mắt từng giọt rớt xuống, cậu mếu máo: "Anh tránh ra"
Thẩm Văn Lang ôm lấy Cao Đồ đang giãy dụa vào lòng: "Xin lỗi bảo bối, anh về trễ rồi"
"Buông ra, Thẩm Văn Lang, anh là đồ khốn, tôi không cần anh, anh đi đi" - càng nói lại càng không kìm được nước mắt, Cao Đồ uất ức đánh vào lưng Thẩm Văn Lang.
Thẩm Văn Lang không nói gì, hắn cẩn thận ôm lấy cậu, chậm rãi phóng thích pheromone an ủi, Cao Đồ khóc đến mệt rồi cũng dần bình tĩnh lại, nhưng cậu không nói chuyện nữa, cũng không nhìn Thẩm Văn Lang, cậu đẩy hắn ra rồi nằm xuống kéo chăn qua khỏi đầu, nhưng trong chăn vẫn không kiềm nén được tiếng nức nở đáng thương.
Thẩm Văn Lang ngồi xuống, giọng điệu dịu dàng như nước: "Em muốn đánh anh cũng được, nhưng em không được hiểu lầm anh, anh có rất nhiều điều muốn nói với em"
"Ba anh về rồi, là người ba Omega của anh"
Từ trong chăn, Cao Đồ ló đôi mắt ửng đỏ ra ngoài: "Anh đừng lừa tôi, rõ ràng anh đã nói với tôi, năm đó ba anh đã chết trong tù"
Bình luận