Chương 12: Hoàng hôn luôn dịu dàng
Sự cố về vở kịch vụng về của Thẩm Ngọc vẫn chưa nguôi ngoai trong lòng thằng con trai của ông. Thẩm Văn Lang cự tuyệt mọi cuộc hẹn gặp, kể cả đó là đề xuất của Ứng Dực. Hắn như con sói gầm gừ bên điện thoại ngăn không cho hai người kia đến gần Cao Đồ và Lạc Lạc.
Hành động này trong mắt Ứng Dực không khác gì sói con đang học cách bảo vệ gia đình mà nó thương yêu nhất, ông chỉ phì cười, nhắc nhở hắn khi nào rước được bảo bối về nước P thì cũng phải ghé thăm họ cho đúng lễ nghĩa. Thẩm Văn Lang bị ba nhỏ nói trúng điểm chí mạng, liền ngúng nguẩy dạ vâng rồi cúp điện thoại nhanh chóng.
...
"Thật sự kém cỏi, đồ đệ này vi sư không dám nhận, quá mất danh tiếng của tôi." Hoa Vịnh nâng tách trà lên nhấp một ngụm nhỏ, miệng thốt ra lời nói mang âm hưởng than vãn "Thẩm Văn Lang, người ta nói, quá tam ba bận, đã vậy ba lần cầu hôn của cậu lại còn vụng về tới vậy. Mất mặt quá đi!"
Thẩm Văn Lang đang đọc tài liệu mà Hoa Vịnh đưa qua, nghe vậy ngay tức khắc xù lông lên giận dữ "Cậu...cậu...cậu thì hay lắm sao? Chẳng phải cũng diễn mèo diễn chó mới câu được cái tên chó điên trăng hoa kia về bên cạnh sao?"
"Văn Lang, cẩn thận lời nói!" Hoa Vịnh nghe hắn mắng Thịnh Thiếu Du liền nghiêm mặt không vui nhắc nhở, sau đó lại thả lỏng về bộ dạng cũ "Nhưng tôi chỉ cầu hôn anh Thịnh một lần. Văn Lang, người ta gọi đó là chuẩn bị tỉ mỉ. Bây giờ cậu nhìn xem, chúng tôi yêu thương nồng thắm như thế nào có cần phải giải thích không? Chẳng hạn như hôm qua tôi bị đổ một ít canh vào tay, hôm nay anh ấy liền tranh nấu cơm giúp tôi!"
Thẩm Văn Lang khó chịu lườm nguýt gương mặt đắc ý kèm điệu bộ xoa xoa mu bàn tay đỏ ửng của Hoa Vịnh. Hắn định lên tiếng mỉa mai vài câu thì Thịnh Thiếu Du phía sau con cáo nhỏ kia đã cắt lời "Có vẻ em chưa bỏ được sở thích giả vờ đáng thương với anh nhỉ?"
"Anh Thịnh, em không có!" Hoa Vịnh nghe xong liền bật dậy, ôm Thịnh Thiếu Du nũng nịu "Em vô ý bị bỏng là thật mà! Em đau lắm đó anh Thịnh!"
Nhìn hai cái tên điên quấn quýt nhau đi vào bếp mà Thẩm Văn Lang khó chịu trong lòng. Hắn đặt nhanh tập tài liệu xuống, ra phía sau vườn tìm Cao Đồ đang chơi với hai đứa nhỏ.
"Ba lớn ơi, ba nhìn xem Kei có thể vượt qua từng loại chướng ngại vật như một cảnh khuyển thật sự luôn nè!" Vừa tiến đến sau vườn Thẩm Văn Lang đang nghe tiếng con trai hô hào khoe với mình.
Kei là chú chó poodle được gia đình Hoa Thịnh nhận nuôi vài tháng trước. Vì Đậu Phộng Nhỏ rất thích Kei nên khi sang nước V bọn họ cũng mang theo nó. 'Vị vua không ngai của nước P' kia cưng con tới mức thuê hẳn một khu nhà nghỉ dưỡng ngắn hạn có vườn có hồ bơi cho con trai nô đùa cùng Kei.
Thẩm Văn Lang tiến đến xoa đầu con trai, gật đầu cười khích lệ rồi ra hiệu con cứ tiếp tục chơi đùa, sau đó nhanh chóng tiến lại bên cạnh Cao Đồ đang ngồi trên ghế dài gần đó "Trời nắng quá, em có mệt không?"
"Không sao, nhìn hai nhóc con chơi vui như vậy, em không thấy mệt." Cao Đồ mỉm cười rạng rỡ với hắn khiến tim Thẩm Văn Lang lại hẫng một nhịp. Hắn ngồi xuống bên cạnh ôm y vào lòng, cả hai yên bình nhìn bọn trẻ chạy theo chú chó thông minh Kei khắp sân.
Bình luận