Chương 16: Con trai chúng ta sẽ được 'gả' đi

Lúc đồng ý về cùng nhà với Thẩm Văn Lang thì trong đầu Cao Đồ vốn chỉ nghĩ đến căn penthouse gần công ty của hắn mà y thường lui tới trước đây. Vì thế, khi xe rẽ đi một hướng khác, y chỉ thầm nhủ rằng có lẽ ba năm nay hắn đã chuyển nhà. Nhưng cảnh tưởng hiện tại khiến Cao Đồ không khỏi than vài tiếng trong lòng, người bên cạnh này có cần phô trương như vậy không.

"Anh không ở chỗ cũ nữa à?" Cao Đồ chậm rì rì kéo vạt áo của Thẩm Văn Lang, một lúc không thể đối diện với căn biệt thự trong khu tách biệt này.

Thẩm Văn Lang sốt sắng nghĩ đến chuyện có lẽ y không thích nhà mới này nên vội vàng dò hỏi "Em không thích à? Chỗ này có chút xa công ty, nhưng có vườn rộng lớn, an ninh rất tốt, lại yên tĩnh hơn trong trung tâm."

"Không có, nhà rộng lớn quá, căn hộ cũ của anh cũng rất tốt rồi, lại gần công ty hơn." 

Thẩm Văn Lang nhìn y sâu lắng "Thỏ con, nhà có chút lớn, không được riêng tư ấm áp cho ba người, nhưng sẽ có quản gia, có bảo mẫu, có vệ sĩ luôn túc trực, bọn họ sẽ chăm sóc tốt cho em và con hơn, em cũng được nghỉ ngơi thêm, anh rất thích nhưng anh không muốn thấy em phải lo lắng những chuyện vặt vãnh trong nhà cho anh như trước kia."

"Anh trai, tuy em không quá tán thành việc anh về ở chung với cái tên Alpha tệ bạc này, nhưng điều hắn nói cũng rất đúng, anh đã vất vả suốt từ nhỏ đến giờ rồi, cũng đến lúc phải nghĩ cho bản thân mình." Cao Tình tiến tới nói đỡ cho Thẩm Văn Lang.

Thẩm Văn Lang gừ nhẹ với cô nàng "Là tên Alpha 'từng' tệ bạc."

"Anh cũng biết mình đã làm những gì à." Cao Tình mặt lạnh trừng lại hắn.

Cao Đồ vội giải vây "Được rồi, tiểu Tình, Văn Lang đã giúp chúng ta từ những ngày anh còn đi học, cho đến bệnh tật của em, chuyện đã qua rồi, lỗi không chỉ ở một hai người, anh cũng tự nguyện giấu. Đừng trách anh ấy nữa!"

Cao Tình cúi đầu nhận lỗi với anh trai và anh rể, uất ức nhìn thỏ trắng nhà mình bảo vệ tên sói đáng ghét kia.

...

Vì bọn họ vừa trải qua một chuyến bay dài nên Thẩm Văn Lang kiên quyết ngăn cản Cao Đồ tiếp tục sắp xếp đồ đạc ra phòng. Hắn cho vài người mua ít đồ ăn về cho họ. Dù Cao Tình vẫn chưa gạt bỏ hết những khúc mắc với 'anh rể trời ơi' này nhưng vì không muốn Cao Đồ khó xử, cả hai đình chiến mà giữ bầu không khí yên bình cùng ba con Lạc Lạc ăn bữa cơm gia đình.

"Thiếu gia, Ứng lão gia, Thẩm lão gia vừa đến ngoài cổng." Đang nhiệt tình gắp đồ ăn vào chén cho bảo bối bên cạnh vì y ăn ít như mèo con, chỉ biết bón bé con Lạc Lạc ăn thì Thẩm Văn Lang nghe được quản gia thông báo tin tức không mấy vui vẻ, hắn bực dọc bỏ đũa xuống ra lệnh "Ông ra bảo họ về đi, đừng làm phiền gia đình người khác sum vầy."

"Văn Lang!" Cao Đồ nghe thấy lập tức vỗ nhẹ cánh tay của hắn, rồi quay sang hiền dịu nhìn quản gia "Lão Trạch phải không ạ, phiền ông mời Thẩm tổng và Ứng tiên sinh vào nhà giúp chúng tôi."

"Tiểu Tình, em vào bếp giúp anh mang thêm chén đũa ra, hai ba của Thẩm tổng đến." Cao Đồ quay sang dặn dò em gái, rồi xoa vai của con trai giải thích là có hai ba của ba Thẩm ghé thăm.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...