Chương 2: Chỉ có em là người thật lòng với anh

Gần đến giờ tan tầm, Cao Đồ mặc vào chiếc áo khoác mỏng, chuẩn bị xuống nhà đi tàu đến đón Lạc Lạc. Do điều kiện kinh tế vẫn còn chút khó khăn nên hiện tại y và con trai chỉ có thể dùng phương tiện công cộng để di chuyển đây đó, y muốn tiết kiệm một chút để sau này con trai có thể vào học trường tốt.

Cao Đồ vừa khép cửa đã xém chút hô hoán lên khi phát hiện Thẩm Văn Lang lù lù đứng phía sau lưng, trên môi hắn vẫn treo nụ cười đáng ghét đó.

"Thỏ con, em định đi mà không rủ anh theo à?" Giọng lại có một chút uỷ khuất nữa chứ.

"Thẩm tổng, anh không cần giải quyết việc của công ty à, công ty vừa hợp tác với đối tác mới thì nên chăm chút một tí, thể hiện cho họ thiện chí của mình, bằng không họ sẽ một đi không trở lại." Cao Đồ khoá chốt cửa xong thẳng người đi ra thang máy không thèm dừng lại đợi Thẩm Văn Lang.

"Cao Đồ, em đừng gọi anh xa lạ như vậy, cái đó, hay là em cứ gọi anh là A Lang, hay là chồng ơi, hay là Alpha cũng được mà."

"..." Cao Đồ bị người kia chen chút vào một góc thang máy trừng mắt nhìn y khó chịu, rõ ràng là cái thang này có thể chứa đến mười mấy người, lúc này chỉ có hai người bọn họ, không hiểu hắn sao cứ dán chặt lại gần y.

Thẩm Văn Lang dúi ly nước vào tay y "Ca cao nóng anh mua cho em nè, nhưng đợi em lâu quá hơi nguội mất rồi, lần sau anh sẽ canh chuẩn thời gian hơn, còn có bánh ngọt nữa."

"Thẩm t... Thẩm Văn Lang, anh điều tra gia đình tôi?" Cao Đồ chắc chắn là cái tên trước mặt này theo dõi bọn họ, chứ làm sao mà canh đúng giờ y đi đón con như vậy chứ.

Thẩm Văn Lang bĩu môi "Tất nhiên là có chút tiểu xảo, nhưng cũng là anh muốn ở bên cạnh em và Lạc Lạc nhiều một chút. Hơn nữa anh chỉ biết khoảng chừng thời gian đó thôi, cũng phải đợi em cả tiếng ở cửa nãy giờ á!"

Hắn lấy một chiếc cannelé thơm ngon trong túi, bẻ một mảnh nhỏ đưa lên sát miệng Cao Đồ "Bánh rất ngon, em ăn thử một miếng đi."

Cao Đồ khó hiểu nhìn hắn, ban đầu còn ngang ngạnh không mở miệng nhưng liếc thấy thang máy chuẩn bị đi đến sảnh lớn, chỉ đành ăn lẹ miếng bánh trong tay người nọ.

[Hôm nay anh đón Lạc Lạc kịp, em và Mã Hành cứ về nhà trước tận hưởng không gian hai người đi]

Cao Đồ cúi đầu gửi tin nhắn cho Tống Phi Phi kèm vài nhãn dán đáng yêu. Thẩm Văn Lang bên này cũng kề sát vào nhìn trộm thì bị y dùng lưng hất ra.

"Em nhắn tin với ai vậy, là Mã Hành à? Cái tên alpha thối cứ dòm ngó vợ của người khác đó có gì mà hay chứ?"

"Thẩm Văn Lang, Mã Hành đã có bạn đời hợp pháp, anh đừng có gán ghép vớ vẩn."

"A...em đang giải thích với anh à?" Thẩm Văn Lang ôm vai Cao Đồ cảm thán "Xe của anh ở bãi, em đi với anh xuống tầng dưới lấy đi!"

"Tôi đi tàu điện được rồi."

"Nhưng..."

"Không dám làm phiền Thẩm tổng!"

Không biết cả hai giằng co như thế nào, nhưng sau đó chỉ thấy một đôi trẻ chen chúc nhau trên chuyến tàu buổi chiều chật kín người trong ánh nắng buổi chiều dịu nhẹ xuyên qua ô cửa kính. Một người thì cả buổi chỉ cúi đầu suy tư, có lúc lại nhích qua chỗ trống bên cạnh một chút, hai tay chống lên ngực người nọ để cho hắn không quá dính sát vào bản thân. Một người thì khoác vai người còn lại, kìm hãm trong lồng ngực của mình, tỏ vẻ không nuốn cho đối phương đường thoát, tay có lúc lại xoa xoa đầu thì thầm an ủi bên tai người kia.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...