Chương 4: Người mình từng thích, khi gặp lại vẫn sẽ rung động

Đã năm ngày trôi qua từ cái hôm nghe Cao Đồ bày tỏ lòng mình với hắn ở quán ăn kia, Thẩm Văn Lang mỗi ngày đều đúng giờ theo lịch trình của Cao Đồ mà hắn đã điều tra trước đó bám riết lấy y. Cuộc sống của y khá bình dị, nói trắng ra là có chút tẻ nhạt, đưa đón Lạc Lạc, đi thăm Mã Hành và Tống Phi Phi, về nhà dịch văn bản được giao, làm thêm vài công việc nhỏ khác bên phía công ty là đã hết ngày.

Thẩm Văn Lang muốn đưa y đi dạo vài nơi, như xem phim, ngắm đường phố, mua sắm hay xem hoà nhạc nhưng Cao Đồ luôn từ chối khéo, cứ lấy lí do là sợ làm phiền hắn. Còn về việc ở chung, cứ tối đến là Cao Đồ viện cớ nhà quá chật, kêu hắn về nhà ngủ cho thoải mái. Nhưng điều đó làm sao làm nhục ý chí quyết tâm của Thẩm Văn Lang. Cho nên mỗi sáng Cao Đồ đi vứt rác đều phải tha thêm một tên ngu ngốc thích ngủ ngồi ở cửa về nhà.

Hôm nay bên phía Novartis có sự cố cần người có tiếng nói trong công ty như Thẩm Văn Lang ra mặt xử trí, nên cực chẳng đã hắn phải tách ra khỏi Cao Đồ, ra ngoài tới chập tối mới về đến cửa. Có điều làm Thẩm Văn Lang thắc mắc là cả buổi tối không hiểu sao tiểu tâm can bên cạnh cứ bồn chồn lo lắng, cứ mấp máy môi như muốn nói với anh điều gì đó.

"Thỏ con, em có gì muốn hỏi anh à?" Thẩm Văn Lang đi lại bên cạnh y thắc mắc, chưa chờ người kia trả lời hắn đã vội thanh minh chuyện không liên quan "Hôm nay công ty có việc anh phải đi xử lý, anh không có bỏ rơi em về Giang Hỗ đâu." Thẩm tổng xót người trong lòng mình hơn mười mấy năm qua đều nghĩ hắn không yêu y, cuộc sống đơn chiếc phải tự bản thân gánh vác một mình từ nhỏ có lẽ khiến Cao Đồ luôn bất an khi người thân bên cạnh rời xa y.

"Tôi không có ý đó, tôi..." Cao Đồ thấy hắn giải thích linh tinh, chỉ đành nói ra tâm sự "Anh đừng ngủ trước cửa như vậy nữa, sáng nào cũng mệt mỏi, làm việc sẽ không hiệu quả."

Cao Đồ mấy hôm nay đã lờ đi chuyện này vì ép cũng không ép được Thẩm Văn Lang cứng đầu, nhưng hôm nay y lại đem ra nói lại là do hôm qua y vô tình nghe được Thẩm Văn Lang có cuộc họp gấp sáng nay, thế mà sáng nay ra cửa vẫn thấy hắn ngồi đó, đôi lúc khẽ ho vài tiếng, khiến Cao Đồ không nỡ.

Trước đây mỗi lần có cuộc họp, Thẩm Văn Lang đều chuẩn bị rất kỹ lưỡng vào đêm trước, hắn đối với công việc luôn yêu cầu rất cao. Tuy nói hắn thể chất Alpha, lại là cấp S, vượt trội hơn người khác nhưng không thể làm lơ được. Hắn cả đêm ngủ ngoài đó, chắc chắn là ngay cả tài liệu cũng xem qua loa trên điện thoại, thư ký bên cạnh hắn sợ là không để tâm làm giúp thêm hắn vài khâu chuẩn bị. Cao Đồ càng nghĩ càng trở nên rối rắm, cảm thấy bản thân lại như đang ngán đường sự nghiệp của hắn.

Y suy nghĩ cả ngày, chỉ đành cùng người kia thương lượng chuyện này một lần nữa "Tôi hiểu hết tình cảm của anh rồi, anh muốn gì tôi đều biết, nhưng xin anh cũng nên trân trọng sức khoẻ của mình, có nhà có phòng ngủ đàng hoàng không ngủ mà cứ ngồi ở đó không nên cho lắm."

"Em nói là hiểu tình cảm của anh, sao không chịu dọn về sống với anh?" Thẩm Văn Lang thấy y quan tâm hắn thì không khỏi sướng phát điên trong lòng, liền bày ra vẻ mặt cún con đòi phần thưởng.

"Tôi có nhà của mình, Lạc Lạc vẫn chưa hiểu về mối quan hệ của chúng ta. Chuyện đó để tôi không muốn nghĩ đến bây giờ? Anh làm ơn về nhà của mình mà ngủ cho đàng hoàng đi. Nếu anh không làm được vậy thì tôi sẽ không muốn nhìn thấy mặt anh nữa." Không ngờ ngay lúc Thẩm Văn Lang nghĩ bản thân sắp khổ tận cam lai, Cao Đồ lại lộ ra vẻ cứng rắn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...