Chương 5: Tất cả là vì tình yêu

[Cậu vừa gửi cho tôi là toàn bộ hồ sơ mà các cậu tìm thấy được?] Thẩm Văn Lang cau mày lướt nhanh tệp tin mà tổng thư ký gửi qua. Hắn lớn giọng với tổng thư ký, pheromone từ người hắn toả ra cay nồng trong không khí.

[Xin lỗi sếp, toàn bộ giấy tờ đều được tổ thư ký liên hệ tìm kiếm và tổng hợp hoàn chỉnh không hề thiếu sót.] Tổng thư ký thấp thỏm phân minh [Do hồ sơ bệnh án nằm trong quyền bảo mật tuyệt đối của bệnh nhân, thư ký Cao lại là Omega, các tổ chức bảo hộ sẽ can thiệp nếu biết chúng ta giở trò, bọn tôi chỉ có thể lấy được thông tin chẩn đoán, phương pháp điều trị và một vài kết quả cận lâm sàng của thư ký Cao, còn những chi tiết khác bọn tôi vẫn chưa dám bẻ khoá.]

[Vô dụng! Các cậu tự mình tiếp tục tìm cách hay để tôi phải tự tay xử lý hả?] Thẩm Văn Lang hét lên với lão thư ký chậm chạp kia ở đầu kia điện thoại, nhưng ngước mặt lên lại thấy Cao Đồ đang đẩy cửa ban công ra bị làm cho giật mình.

"Xin lỗi, anh hơi lớn tiếng, làm em giật mình rồi à?" Thẩm Văn Lang vội thu lại lông nhím.

Cao Đồ cúi đầu ho nhẹ, đẩy gọng kính "Tôi đến công ty có chút việc, anh về nhà bên đi để tôi khoá cửa."

"Để anh đưa em đến công ty!"

Trên đường đến công ty, cả hai im lặng không nói với nhau điều gì, nhưng cảm giác bình yên bên nhau như vậy cũng đủ khiến Thẩm Văn Lang hạnh phúc lắm rồi. Cao Đồ đang uống ly sinh tố mà Thẩm Văn Lang bắt buộc y phải uống mỗi ngày cùng bữa sáng để bổ sung dinh dưỡng, hắn tuy tập trung lái xe nhưng thỉnh thoảng sẽ quay sang ngắm y mà cười lén mỗi khi dừng đèn đỏ.

"Hôm nào đó chúng ta đi đăng ký kết hôn nha Thỏ con, như vậy có thể tiện việc làm lại khai sinh cho Lạc Lạc." Thẩm Văn Lang hân hoan nói.

Cao Đồ nghe xong liền nghẹn nước uống trong miệng, ho sặc sụa đến mức mặt tím tái, y ôm ngực thở hổn hển. Thẩm Văn Lang thấy vậy liền hoảng lên tấp ngay xe vào lề khẩn cấp "Thỏ con, em bị sao vậy, anh đưa em đến bệnh viện nha." Theo bản ghi chép thì trong quá trình hồi sức, Cao Đồ đã trải qua vài lần ngưng tim, khi đọc đến những dòng đó hắn chỉ hận không thể băm bản thân thành trăm mảnh, bây giờ thấy y lại ôm ngực tím tái, khiến Thẩm Văn Lang như có mặt tại thời điểm trước kia.

[Mau báo ngay cho khoa Cấp cứu của Bệnh viện A, 5 phút nữa tôi sẽ đưa người tới.] Hắn một bên hạ ghế của Cao Đồ xuống thấp, tháo dây ăn toàn, vuốt ngực y, một bên gọi ngay cho Eric.

Cao Đồ vừa thoát khỏi cơn sặc nước, tỉnh táo hơn vội ngăn lại "Không sao, tôi chỉ bị sặc, không cần đến bệnh viện."

"Thật sự không sao không? Anh đưa em đi bệnh viện kiểm tra cho chắc chắn."

Nhìn thấy khuôn mặt hoảng sợ tột độ của hắn, Cao Đồ vội trấn an "Em ổn rồi, không sao đâu, chỉ bị sặc nước, cũng qua khỏi rồi, đem vào bệnh viện lại thành trò cười, chỗ cấp cứu người ta phải ưu tiên những trường hợp nặng hơn chứ!"

Cho đến khi đến dưới toà nhà chỗ công ty của Cao Đồ, Thẩm Văn Lang vẫn liên tục dừng đèn đỏ quan sát y, hỏi han y có ổn không.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...