Chương 9: Nếu có thêm lần nữa, em vẫn sẽ yêu anh

Chưa kịp nghỉ ngơi đủ để lấy lại sức thì công việc thật sự ập đến bên người Cao Đồ. Do Cao Đồ mới nhận công việc này từ đầu năm, không thể vi phạm hợp đồng được nên Thẩm Văn Lang đành nuốt lại ý định kêu y nghỉ công việc tự do này, chỉ cần tiếp tục làm ở Onrei mới có thêm thời gian trống chăm sóc bản thân.

Thẩm Văn Lang từ khi đón con về nhà đến khi cho con ăn xong, tắm rửa mặc quần áo ngủ mềm mại thơm tho rồi vẫn thấy Cao Đồ quay cuồng với đống hồ sơ trên bàn, hắn khẽ bực bội nhíu mày.

Quay sang bé con ngoan ngoãn dặn dò "Ba lớn dỗ con ngủ sớm để còn phụ ba nhỏ làm việc nha, chứ không ba nhỏ sẽ phải thức khuya, không tốt cho sức khoẻ đâu."

"Ba lớn yên tâm, con tự đắp chăn được nè, con biết đeo bịt mắt nữa, có bạn gấu bông bên cạnh, con tự biết chăm sóc cho mình mà, ba cứ việc chăm ba nhỏ đi ạ." Nhóc con Lạc Lạc ngoan ngoãn ôm gấu bông lên giường ngủ, trước khi Thẩm Văn Lang rời đi, nhóc còn giơ động tác 'Cố lên!' với hắn khiến hắn không khỏi bật cười thành tiếng.

...

"Thỏ con, em vừa hết kì mẫn cảm, đừng làm việc quá sức như vậy!" Cao Đồ đau đầu vì tiếng cằn nhằn của Thẩm Văn Lang mãi từ chiều tối đến giờ, bây giờ thì lại như cún con mà bám theo y tới tận bàn làm việc, chen chúc trên chiếc bàn làm việc chật chội đáng thương của y.

Cao Đồ đẩy gương mặt cứ thoáng chút lại kề sát vào má y ra, hắng giọng cảnh cáo "Tôi là người làm công ăn lương, không thể tuỳ ý lúc nào muốn làm việc thì làm, không muốn thì bỏ như anh."

"Oan ức quá, anh cũng đang chăm chỉ như em nè." Thẩm Văn Lang kéo máy tính lại sát gần chỗ y mở vài phần mail lên vờ như đang bận rộn công việc "Nhưng em lại quá cuồng công việc, trước khi ăn cơm tối đã uống hai shot cà phê, giờ lại chuẩn bị hết một ly nữa kìa!"

"Tôi quen rồi, không có thì không tập trung được!" Cao Đồ bị nói trúng tim đen nên cố lơ đi để không phải giải thích thêm. Về phương diện này, y không thể chối cãi việc bản thân làm có mấy phần tổn hại sức khoẻ, nhưng thói quen nhiều năm rồi, không thể một lúc mà ngưng hẳn được.

Thẩm Văn Lang xót xa nhìn y, cướp ngay tách cà phê đang uống dở trên mặt bàn, uống một ngụm lớn "Như vậy để anh uống cho tỉnh ngủ, có anh ở bên cạnh nhắc nhở lúc em buồn ngủ thì em không cần phải lo sẽ ngủ quên đâu!"

"Anh..." Cao Đồ không biết nói gì hơn, chỉ đành quay đi tiếp tục công việc mặc kệ hắn ta. Thấy y như vậy Thẩm Văn Lang không dám trêu nữa, im lặng ở bên cạnh trông y làm việc. Có lúc hắn đang xem vài mail báo cáo của tổ thư ký, vô thức sẽ xoay sang nhìn y một chút, bắt gặp ánh mắt của y lén nhìn hắn thì khẽ nháy mắt trêu y một chút như đang bắt quả tang y. Điều này khiến Cao Đồ đỏ bừng mặt suốt, không thể nào tập trung quá lâu được.

Cao Đồ có chút khúc mắc trong lòng vẫn không dám chấp nhận, dù từ khi gặp lại Thẩm Văn Lang đã hết lòng tỏ bày với y là hắn yêu y như thế nào, thậm chí giải thích tại sao hắn trước đây lại ghét Omega như vậy.

Thẩm Văn Lang chồm tới, đột nhiên cầm lấy tay đang rê chuột của y "Chỗ này phải dùng công thức như vầy mới ra được!"

"Cảm ơn anh!" Cao Đồ cứng nhắc lên tiếng, chưa kịp nói tiếp thì đã nghe câu nói thèm đòn của người nọ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...