Chương 15: 15

Sau khi hai người về nhà Vương Nhất Bác lên phòng nằm nghỉ, còn Tiêu Chiến thì đi dọn dẹp nhà cửa một chút rồi đi nấu cơm.

Nhân cơ hội đang bị thương Vương Nhất Bác không ngừng nuôi những ý tưởng xấu xa muốn Tiêu Chiến luôn ở bên cạnh mình gần 24/24. Chút chút cậu lại gọi "Chiến ca! Anh Chiến!,... ", rồi lại làm nũng khiến Tiêu Chiến khá là mệt mỏi.

Nhưng Tiêu Chiến cũng cảm thấy rất vui vì mỗi lần cậu làm nũng đều bày ra vẻ mặt đáng yêu làm tinh thần anh phấn chấn hơn, bất giác mà cười một cái. Nhìn vẻ mặt đáng yêu của cậu, anh thật sự không thể nhìn thêm nổi vì thật sự rất muốn tiến tới mà nheo hai cái má mochi, rồi muốn hôn lên đôi môi hồng hồng kia.

Uông Trác Thành làm việc đến tối mới về, hôm nay hắn sẽ chuyển đi một phần vì công việc đã hoàn thành, một phần vì không muốn nhìn thấy Vương Nhất Bác.

Sau khi Uông Trác Thành về thì gặp Tiêu Chiến đang ở trong bếp, hắn lưu luyến đứng nhìn dáng người nhỏ đó đang bận bịu đi tới đi lui thật lâu rồi mới đi tới. Thật sự không biết phải đối mặt với Tiêu Chiến thế nào, chắc cậu ấy giận mình lắm, liệu cậu ấy có tha thứ, từ bỏ hôn sự này không? Sự thật thì Tiêu Chiến cũng biết hết rồi, đành phải đối mặt thôi, chuyện tương lai từ từ tính tiếp.

"Ayyoo đói quá đi... ". Uông Trác Thành tiến vào bếp.

"A, Trác Thành, cậu về rồi sao? Trong người thấy thế nào? Có thấy gì bất thường không?" Tiêu Chiến giật mình quay lại phía sau cười tươi nhìn hắn.

"Cậu yên tâm, mình không sao rất khỏe là đằng khác".

"Ayyo đừng chủ quan như vậy chứ".

"Haha.. Nhất Bác đâu? Em ấy sao rồi?"

"Em ấy không sao hiện đang ở trên phòng nằm nghỉ".

"Ừm... vậy tớ lên đó thăm em ấy chút.. À Tiêu Chiến, tớ phải dọn đi rồi, công việc bên đó cũng đã xong rồi".

"Ừm. Vậy cậu ăn cơm rồi hẵng đi".

"Ok". Nói rồi Uông Trác Thành đi lên lầu, hắn cũng không muốn nhìn thấy Vương Nhất Bác chút nào nhưng cũng nên hỏi thăm chút, dù sao thì cũng phải cho Tiêu Chiến thấy sự hối lỗi của mình.

Tiêu Chiến sau khi biết Uông Trác Thành đã ra tay với Vương Nhất Bác thì anh không khỏi tức giận. Tiêu Chiến không ngờ Uông Trác Thành lại có thể làm ra loại chuyện này.

Từ lúc đó anh có cái nhìn khác với Uông Trác Thành, một cái nhìn ác cảm, pha chút hận lẫn ghét bỏ. Đụng đến anh thì được chứ đụng đến người anh thương thì không thể được.

Tiêu Chiến cũng biết mối quan hệ giữa Uông Trác Thành và Vương Nhất Bác cực kì không tốt, nhưng anh cũng không biết phải làm gì, chỉ mong hai người có thể hòa nhau một chút, chỉ mong kết thúc sớm mọi chuyện.

"Cạch". Uông Trác Thành mở cửa thấy Vương Nhất Bác đang nằm trên giường chơi game, hắn đi tới Vương Nhất Bác thấy hắn cũng không thèm để ý mà vẫn chăm chú chơi game.

Uông Trác Thành kéo chiếc ghế ngồi xuống bên cạnh giường cậu.

"Cậu sao rồi?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...