Chương 5: 5
Từng ngày trôi qua, hai người vẫn vậy, vẫn vui vẻ với nhau nhưng Tiêu Chiến lại có chút gì đó ngại ngùng, tạo khoảng cách với cậu.
Từ hôm Vương Nhất Bác tỏ tình, anh đã suy nghĩ rất nhiều, vừa muốn tránh lại không muốn. Từng đêm anh suy nghĩ, xác định lại tình cảm của mình, anh biết, có lẽ anh đã yêu Vương Nhất Bác mất rồi. Nhưng anh lo cho cậu, anh cũng có tuổi rồi, đối với việc yêu đương cũng rất quan trọng. Còn cậu, tương lai của cậu còn dài, không biết thứ tình cảm này của cậu không biết có phải thoảng qua, nhỡ đâu mai sau cậu trưởng thành hơn rồi, có lẽ suy nghĩ và lựa chọn sẽ khác.
Tiêu Chiến vẫn đối với cậu như trước, vẫn luôn coi cậu như một người em trai vậy. Về phía Vương Nhất Bác, cậu cũng rất buồn, nhưng cậu sẽ cố gắng, mục tiêu mà cậu đã ngắm thì chắc chắn sẽ đoạt được, nhất định cậu sẽ thay đổi được anh.
__________________________________________________________________________
Trong một góc nào đó gần ký túc xá nam, một chiếc ô tô sang trọng vẫn luôn đậu ở đó dưới những tán cây rộng lớn, ánh mắt của một người đàn ông trung niên qua lớp kính đen vẫn luôn đặt lên người Vương Nhất Bác và người bên cạnh cậu — Tiêu Chiến.
"Cổng trường." Người đàn ông trung niên ra lệnh, giọng nói trầm trầm dứt khoát.
"Vâng."
Vương Nhất Bác và Tiêu Chiến vừa đến cổng thì bị hai người mặc vest đen to lớn đeo kính đen chặn lại.
"Cậu chủ, ông chủ có lệnh cần gặp cậu ngay bây giờ, mời." Một người đàn ông đứng cạnh Vương Nhất Bác đưa tay mời cậu về hướng chiếc xe sang trọng gần cổng trường.
Vương Nhất Bác nhíu mày, đưa tay sờ sờ sau gáy quay sang Tiêu Chiến nói:
"Thầy Tiêu, thầy vào trước đi, em có việc bận chút, lát em sẽ vào."
Từ lúc hai người đàn ông đó xuất hiện cùng cử chỉ và lời nói của họ, Tiêu Chiến cũng đoán được Vương Nhất Bác là người như thế nào, anh có chút bất ngờ đáp:
"Ừm, vậy tôi vào trước."
Nói rồi Tiêu Chiến dắt xe vào trong. Vương Nhất Bác đi theo vệ sĩ vào trong xe.
"Ba."
Người đàn ông trung niên ngồi vắt chân, đan tay không nhìn cậu nói:
"Sống tốt chứ?"
"Rất tốt ạ."
"Giải thích."
"Giải thích chuyện gì ạ?"
"Sao không ở ký túc xá?"
"Ba cho người theo dõi con?" Vương Nhất Bác chau mày quay sang nhìn ông.
"Ta chỉ là kiểm tra con chút. Nói!"
"Con chuyển chỗ ở rồi, con ở cùng với thầy của con... "
"Thầy!" Ông cắt ngang lời cậu.
"Vâng. Thầy ấy mới chuyển đến dạy lớp con, hai bọn con khá hợp nhau, thầy ấy ở một mình nên con...
"Gan con cũng lớn lắm!"
"Con... "
"Con biết cậu ta là ai không?"
Bình luận