Chương 10: Cậu thân với Tử Tấn thật đấy, còn có cả ảnh cơ bụng của cậu ấy

Editor: Diệp Hạ

"Nghe nói đàn anh bị bệnh, phải uống thuốc đúng giờ nha."

Tin nhắn gửi từ tài khoản Ngọc Ngọc Miêu, nhưng mãi lâu sau mà vẫn không được đáp lại, hoàn toàn khác với trả lời trong một giây của quá khứ.

Đoàn Ngọc Vũ rũ mắt, thật ra cậu cũng biết nguyên nhân là gì.

Dù sao Ngọc Ngọc Miêu cũng không chịu nói chuyện với mình, thế nên Ân Tử Tấn dứt khoát không xem điện thoại nữa.

Mãi cho đến giữa trưa, tan học, tất cả học sinh đều có thời gian rảnh, Ân Tử Tấn mới trả lời.

"Tôi bị bệnh em sẽ quan tâm sao?"

Đoàn Ngọc Vũ im lặng, có quan tâm không thì cậu không rõ, ít nhất khi nhìn thấy Ân Tử Tấn phát sốt, hơn nữa là phát sốt vì mình, lòng cậu rất áy náy.

'Anh bị bệnh em sẽ ngại l......'

Vẫn chưa đánh xong một câu, Ân Tử Tấn lại nhắn tin đến nữa.

"Xin lỗi, tôi bệnh đến ngu người rồi, không cố ý hung dữ với em."

"Đừng giận anh nhé?"

"Ừm, đàn anh uống thuốc chưa?"

"Rồi."

Lừa ai vậy? Đoàn Ngọc Vũ cười lạnh một tiếng, thuốc cậu đưa vẫn còn y nguyên, ngay cả miệng túi vẫn còn chưa mở kìa. Ngọc Ngọc Miêu mới gửi tin nhắn chẳng bao lâu, thế mà đã uống rồi?

Làm cho có lệ cũng không làm, trai thẳng xấu xí.

"Nói dối, rõ ràng đàn anh bị bệnh nhiều ngày như vậy mà không uống viên thuốc nào."

Ngay lập tức, Ân Tử Tấn cảm thấy nghi ngờ, sao Ngọc Ngọc Miêu biết được?

Ngọc Ngọc Miêu biết hắn bị cảm đã nhiều ngày, còn biết hắn không uống thuốc, tựa như luôn chính mắt để ý hắn vậy.

Nhưng chuyện này rõ ràng là không thể, ít nhất là Ân Tử Tấn vô cùng chắc chắn, trường của họ tuyệt đối không có cô gái nào giống Ngọc Ngọc Miêu.

Nhưng giờ không phải lúc để nói chuyện này, Ân Tử Tấn nhìn những tin nhắn không thể gửi đi thành công mấy ngày trước, cuối cùng vẫn quyết định nắm lấy cơ hội, nói chuyện rõ ràng với Ngọc Ngọc Miêu.

Tâm lý con gái quá khó đoán, chẳng biết khi nào Ngọc Ngọc Miêu lại muốn kéo hắn vào sổ đen.

'Tôi có chuyện quan trọng muốn nói......'

Vẫn chưa kịp gửi đi, tin nhắn Ngọc Ngọc Miêu đã đến trước.

"Đàn anh à, em nói anh nghe, lúc em còn nhỏ, ở quê em có người bị cảm, nhưng mà người đó cứ mặc kệ không quan tâm, dần dà phát sốt, không thể không đi bệnh viện, cuối cùng phải nằm viện cả tháng đó."

Ân Tử Tấn bật cười, đáng yêu thật, cứ rải mấy câu nói dối lung tung để quan tâm hắn.

Nhưng mà, quê? Ân Tử Tấn nhíu mày, không phải Ngọc Ngọc Miêu ở khu Hoa Lâm thành phố S sao, cách gần vậy mà vẫn phải nói là quê sao?

"Quê em ở đâu?"

Hỏi cái này làm gì?

Nhưng Đoàn Ngọc Vũ cũng chỉ nghĩ là Ân Tử Tấn muốn tìm hiểu Ngọc Ngọc Miêu, cái này không có gì phải nói dối.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...