Chương 21: Em nói thích anh trai mới, không thích anh trai gãy chân
Editor: Diệp Hạ
Hồi ức/Cốt truyện
Gần như hầu hết các gia đình có con trai đều sẽ cho bé mặc váy khi còn nhỏ.
Đặc biệt là những nhóc đẹp như Đoàn Ngọc Vũ, mùa hè nóng nực, có cái gì cho trẻ con mặc tiện hơn váy đây?
Mặt Đoàn Ngọc Vũ mềm như đậu hủ, đôi mắt cũng tròn, cả người trắng bóc, mặc váy vào, cho dù là có mái tóc ngắn rất trung tính cũng không làm người ta nghi nhóc không phải bé gái.
Ở chỗ họ ở có ít trẻ con, Đoàn Ngọc Vũ lại mới đến, vì thế chẳng có ai chơi cùng cậu, khó khăn lắm mới phát hiện ra hàng xóm Ân Tử Tấn, vì vậy cậu lập tức túm chặt lấy người ta.
Vừa hay khi đó là nghỉ hè, Ân Tử Tấn thật sự ở bên cậu suốt ngày.
Hai người chơi ở trong sân, Đoàn Ngọc Vũ năng động bò lên bò xuống thang trượt, còn Ân Tử Tấn với đôi chân vẫn chưa khoẻ hẳn thì có thể ở một bên đào cát.
Cho đến khi người lớn tới đón, Đoàn Ngọc Vũ đã mất hết sức lực.
"Đi không nổi, anh Tử Tấn bế em......"
Bé gái xinh xắn đáng yêu làm nũng vươn tay với Ân Tử Tấn, vừa nhìn vừa nở một nụ cười cùng với má lúm đồng tiền ngọt ngào.
Cực kỳ đẹp.
Trẻ con vốn đã thích cái đẹp. Ân Tử Tấn không nói hai lời, kéo đôi chân chưa khỏe hoàn toàn bế em gái nhỏ vào nhà, bế tới phòng khách, thở hồng hộc trả cho ba mẹ người ta.
"Sao thế được!"
Đoàn Ngọc Vũ suýt bị chén canh làm sặc chết, sao cậu khi còn nhỏ lại có thể làm mấy chuyện này!
"Sao lại không được?"
Mẹ Đoàn tức giận nhìn cậu, duỗi tay lấy khăn giấy cho con trai mình, Ân Tử Tấn bên cạnh đành phải rút tay về.
"Mẹ từng thấy Tử Tấn bế con rất nhiều lần, không biết lúc mẹ không thấy con còn sai sử người ta thế nào nữa."
"Khi đó các con rất thân, ăn cơm cũng ăn cùng nhau, có đôi khi ăn ở nhà mình, có đôi khi ăn ở nhà Tử Tấn. Nghe nói lúc ăn cơm ở nhà người ta con thường xuyên lừa Tử Tấn ăn mấy món con không thích, còn làm nũng để cậu ấy đưa đồ ăn vặt của mình cho con ăn."
"Còn tranh làm hết bài tập toán hè của người ta, tuy là đáp án đúng, nhưng mấy chữ kia xiêu xiêu vẹo vẹo, xấu không chịu nổi, làm hại Tử Tấn người ta phải mua một cuốn bài tập mới."
......
"Không thể nào."
"Mẹ nói bậy."
"Con chẳng nhớ gì cả." Đoàn Ngọc Vũ kiên quyết phủ nhận.
"Cái thằng nhóc này, mẹ lừa con làm gì? Khu Hoa Lâm thì chắc chắn là con không nhớ rõ. Mấy năm đó ba con phải đi công tác dài hạn, cứ mấy tháng là chúng ta lại sang thành phố khác sống, đổi chắc đâu khoảng mười mấy thành phố lận."
"Còn Tử Tấn thì con lại nhớ rõ, con chơi với cậu ấy hơn một tháng, lúc cậu ấy quay về trường con còn khóc tận mấy ngày."
Bình luận