Chương 6: Gọi thoại được không? Tôi muốn chịch em

Editor: Diệp Hạ

Đoàn Ngọc Vũ không thể ngờ là mình lại ở chung một nhóm nghiên cứu với Ân Tử Tấn.

Hiển nhiên Ân Tử Tấn cũng còn nhớ cậu.

Ví dụ như Ân Tử Tấn làm tổ trưởng đang nói những việc cần chú ý, khi nhắc tới "Tuân thủ nội quy trường học, không phạm tội trái pháp luật", như lơ đãng nhìn Đoàn Ngọc Vũ một cái.

Đoàn Ngọc Vũ:......

Cậu hiểu người có thể tham gia dự án có quy mô lớn thế này thì chắc chắn là không thể có vết nhơ, thậm chí ngay cả vi phạm nội quy trường học cũng không thể, nhưng chỉ nhìn mỗi cậu là có ý gì, cậu là loại người này sao?

Ngày đầu tiên của dự án, phải sửa chữa và phân loại rất nhiều số liệu.

Trước giờ Đoàn Ngọc Vũ luôn rất nhạy cảm với các con số, nên cũng xử lý khá trôi chảy.

Giữa lúc đang bận rộn, cậu nhìn về phía Ân Tử Tấn.

Năng lực chuyên môn của người này rất mạnh, cậu tính đã xem là nhanh, thế nhưng Ân Tử Tấn đã hoàn thành xong phần việc của mình rồi.

Nhận thấy tầm mắt của Đoàn Ngọc Vũ, hắn cũng nhìn qua phía cậu, hơi nhướng mày, Đoàn Ngọc Vũ lắc lắc đầu, không cần hỗ trợ.

Ân Tử Tấn dời mắt, hắn cũng không phải người nhiệt tình, chỉ vì nể mặt giáo sư nên mới hỏi một câu, Đoàn Ngọc Vũ không cần giúp đỡ thì hắn cũng cầm điện thoại ra ngoài ngay.

Chỉ là khi đi qua người Đoàn Ngọc Vũ, hắn ngừng lại.

"Có gì không biết thì có thể đến hỏi tôi. Nhưng không được ở ngoài qua đêm, không được trèo tường, dù là ai phạm lỗi thì cũng phải rời khỏi nhóm nghiên cứu, ngay cả người giáo sư nhờ tôi chăm sóc cũng vậy."

"Tới đây rồi thì nghiêm túc một chút, nơi này không phải là nơi để cậu vui chơi."

Nam sinh trước mặt nhìn Đoàn Ngọc Vũ với ánh mắt bình tĩnh mà xa cách, thậm chí còn có một ít cảnh cáo với tổ viên.

Hiển nhiên trong mắt hắn, Đoàn Ngọc Vũ chính là một cậu đàn em có thành tích tốt nhưng lại hư hỏng.

"......" Đoàn Ngọc Vũ nghi là lúc Ân Tử Tấn trừ điểm cậu xuống 0 cũng làm gương mặt không cảm xúc như này.

Đoàn Ngọc Vũ gật gật đầu, mím môi không nói chuyện, cậu biết mình có rất nhiều tật vặt vãnh, nhưng khi làm việc thì thật sự không qua loa chút nào.

Hơn nữa, Ân Tử Tấn rất là nghiêm khắc, phê bình cậu không hề nể tình chút nào.

"Còn vấn đề gì không?"

"Không có."

Chỉ là cậu thấy hơi ấm ức, trước giờ thấy Ân Tử Tấn ngoan ngoãn phục tùng Ngọc Ngọc Miêu đã quen, suýt quên trong hiện thực tên trai thẳng này là một người rất lạnh lùng.

Ân Tử Tấn rời đi không bao lâu, điện thoại Đoàn Ngọc Vũ rung vài cái, Đoàn Ngọc Vũ không quan tâm lắm.

Nhưng kế đó lại có thêm vài tin nhắn nữa, bên kia cứ thong thả ung dung, không vội không gấp, nhưng lại kiên trì vô cùng, dường như rất muốn được cậu trả lời.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...