Chương 10: 10
Sau một lần được thở phào nhẹ nhõm, tâm trạng của Nhiếp Ân Tây khá hơn rõ rệt, không còn như trước kia lúc nào cũng ủ rũ chẳng buồn động tay động chân nữa.
Chu Vũ thấy vậy thì yên tâm phần nào, thường xuyên rảnh là lại dẫn cậu ra ngoài đi dạo. Nhiếp Ân Tây âm thầm tính toán đường trốn thoát, hy vọng có lần Chu Vũ lơi lỏng cảnh giác để cậu có thể một lần thành công.
Dù Chu Vũ có đối xử với cậu tốt đến đâu thì cũng không phải điều cậu muốn. Điều cậu mong là có một căn hộ nhỏ của riêng mình, có giá vẽ và khung tranh, có người thân và bạn bè, có cuộc sống hiện đại và hiệu quả.
Mà tất cả những điều ấy chẳng liên quan gì đến núi rừng này và càng không dính dáng chút nào đến Chu Vũ cả.
Sáng hôm đó, Chu Đại Trụ dậy rất sớm. Cha cậu đã chọn được ngày tốt, định tổ chức một bữa tiệc cho anh Vũ. Gần đây Chu Vũ ít xuống núi nên cậu trai được giao nhiệm vụ đi truyền lời.
Thật ra Chu Đại Trụ cảm thấy chuyện này có chút kỳ lạ. Anh Vũ từ nhỏ đã không giống mấy đứa con trai nghịch ngợm khác, luôn có sự chín chắn vượt tuổi. Hơn nữa anh ấy học hành nhiều, dù sau này vẫn về trồng trọt, nhưng trong đám bạn cùng lớn lên, ai cũng có phần nể sợ anh ấy. Cha có việc quan trọng gì cũng đều tìm Chu Vũ để bàn hết.
Thế nhưng cậu trai thật sự không ngờ rằng Chu Vũ lại là người sẵn sàng vung tiền vì vợ một cách... không đáng tin như vậy. Cô chị dâu mới kia ngoài khuôn mặt đẹp ra thì chẳng thấy có điểm gì hữu ích, đến chuyện sinh con cũng chưa chắc được nữa. Vậy mà hôm đó anh Vũ cứ như bị trúng tà, cứ khăng khăng phải mua người vợ này cho bằng được.
Vừa nghĩ vừa đi, cậu trai đã đến trước cửa nhà Chu Vũ. Cổng lớn và cửa chính đều mở, chứng tỏ chủ nhà đã thức dậy rồi.
Tính tình Chu Đại Trụ có phần ngốc nghếch, chẳng nghĩ đến chuyện phải giữ kẽ sau khi anh có vợ. Cậu cứ thế đi thẳng vào gian chính, vừa bước vào đã gọi to: "Anh Vũ! Em, Đại Trụ đây!"
Kết quả là cậu vừa vào cửa thì thấy ngay cảnh anh Vũ đang nửa quỳ xuống giúp chị dâu xỏ dép.
Chu Đại Trụ trợn tròn mắt. Ở vùng núi này, đàn ông không đánh vợ đã được xem là người tốt lắm rồi, phụ nữ hầu như không có địa vị gì. Vậy mà giờ đây, người anh Vũ bình thường đến nói chuyện còn lười dường như sắp sửa rửa chân cho vợ đến nơi.
Nhiếp Ân Tây là người đầu tiên phát hiện ra Chu Đại Trụ, cậu có chút xấu hổ nên rút cổ chân ra khỏi tay Chu Vũ. Vừa rồi vì còn buồn ngủ, cậu ngồi bên giường không muốn nhúc nhích nên Chu Vũ mới giúp cậu mang dép.
Chu Đại Trụ lại nhìn kỹ Nhiếp Ân Tây một lượt, quả thực chị dâu đẹp thật, mái tóc uốn theo kiểu thành phố vừa tây vừa hợp mốt, chỉ có điều màu tóc hơi loang lổ. Làn da trắng như phát sáng, tay chân thì mảnh mai đến mức tưởng chừng như chỉ cần chạm nhẹ là gãy.
Tuy hình mẫu này không hợp thẩm mỹ của Chu Đại Trụ, nhưng điều đó không ngăn cản cậu trai cảm thấy chị dâu rất đẹp.
Chu Vũ quay đầu thấy em họ thì mặt lập tức trầm xuống, giọng gắt gỏng trách: "Vào cũng không biết gọi một tiếng!" Nói xong liền đứng dậy nhanh chóng đẩy Chu Đại Trụ ra ngoài, suýt nữa làm cậu trai loạng choạng té.
Bình luận