Chương 11: 11
Nhiếp Ân Tây mệt mỏi lùi vài bước rồi ngã phịch xuống giường, cảm giác mà môi Chu Vũ để lại trên trán cậu như từng gợn sóng lan rộng trong tim, khiến cậu vô cùng phiền não. Cậu chỉ muốn gào lên thật lớn, muốn hét thật to để trút hết mọi bức bối đang dồn nén.
Không, thế cũng chẳng giải quyết được gì.
Cậu nằm bẹp ra thêm một lúc rồi mới lấy lại tinh thần. Trong phòng, cậu tự làm vài động tác giãn cơ và tập luyện nhẹ để tăng thể lực cho bản thân.
Vừa làm, Nhiếp Ân Tây vẫn không ngừng lẩm bẩm: Chắc chắn sẽ trở về được, mình nhất định có thể.
Buổi "tiệc cưới" không kéo dài lâu, Chu Vũ chỉ mời khách ăn uống đơn giản rồi cho mọi chuyện kết thúc nhanh chóng. Nhiếp Ân Tây len lén ghé sát cửa sổ để quan sát, cố gắng ghi nhớ những gương mặt xuất hiện hôm nay.
Sau khi tiễn khách, người nhà họ Chu lại đứng tụ lại trong sân bàn chuyện thêm một lúc. Có lẽ vì nghĩ rằng Nhiếp Ân Tây không hiểu tiếng địa phương nên họ nói chuyện không chút kiêng dè. Giọng của bác gái Chu vang lên rõ nhất. Nhiếp Ân Tây chỉ nghe loáng thoáng được vài từ như "vợ", "bác"... mà cậu cũng chỉ hiểu được nhờ đã từng lén nghe Chu Vũ nói mà học theo.
Chu Viễn vẫn đang nắm vạt áo anh trai, chẳng hiểu người lớn đang cãi gì. Điều duy nhất cậu nhóc nhớ là chị dâu mới của mình rất xinh, nên lại rón rén nhìn về phía cửa phòng, hy vọng có thể thấy bóng người bên trong qua khe hở.
Nhưng không thấy gì.
Chu Viễn liền len lén ghé đầu ra nhìn về phía cửa sổ. Vừa lúc ấy, ánh mắt của cậu nhóc chạm trúng đôi mắt của Nhiếp Ân Tây chỉ hé ra một phần nơi mép cửa sổ. Trong ánh mắt ấy chất chứa thứ cảm xúc gì đó mà cậu nhóc không thể hiểu được. Cậu chỉ thấy đôi mắt đen trắng rõ ràng, nhìn chằm chằm không chớp khiến cậu nhóc sợ phát khiếp. Cậu nhóc hoảng hốt hét lên: "Anh! Chị dâu đang ở đó kìa!"
Chu Vũ giật mình quay đầu lại. Cửa phòng vẫn khoá chặt, cửa sổ cũng nguyên vẹn chẳng thấy ai. Nhiếp Ân Tây đã rụt lại vào trong khi nghe tiếng gọi to của Chu Viễn.
Gã liền vội vàng nói: "Bác, bác gái, hai người cứ về đi. Tây Tây vẫn ổn lắm."
Bác Chu chỉ thở dài rồi dẫn đầu quay ra về.
Chu Đại Trụ thì giáng cho Chu Viễn một cái tát nhẹ vào đầu: "Hét cái gì thế hả?"
Cậu nhóc bị anh trai kéo đi, vừa gãi đầu vừa nhăn mặt nói: "Chị dâu thật sự ở cửa sổ mà..."
"Còn nói nữa!"
Bác gái Chu là người ra sau cùng. Trước khi rời đi, bà nhét vào tay Chu Vũ một gói đồ và nói: "Cái này cho vợ cháu, nó sẽ hiểu thôi."
Chu Vũ gật đầu rồi tiễn bác gái vài bước trước khi khoá cổng và quay nhanh vào trong nhà.
Nhiếp Ân Tây thì vẫn như mọi khi, đang ngồi chán chường trên mép giường đung đưa chân.
Lúc này Chu Vũ mới thực sự thở phào nhẹ nhõm. Gã bước đến gần, đặt gói đồ mà bác gái đưa lên trên chiếc rương rồi ngồi xuống cạnh Nhiếp Ân Tây.
Bình luận