Chương 12: 12

Hơi thở của Chu Vũ bỗng chốc trở nên dồn dập, gã cảm thấy mặt mình nóng bừng trong bóng tối. Gã đưa tay ra đẩy cổ tay Nhiếp Ân Tây để cậu đừng nghịch ngợm, giọng lắp bắp đầy hoảng loạn: "...Đừng tuốt nữa, một lát là ổn thôi."

Thế nhưng Nhiếp Ân Tây lại không có ý định buông tha cho gã, không một thằng đàn ông nào lại không bị hai lạng thịt dưới háng cầm trịch cả. Cậu thì thầm: "Anh Vũ, để em giúp anh được không?"

Chu Vũ hoàn toàn không thể từ chối lời đề nghị đó. Đôi tay thường ngày mạnh mẽ là vậy mà giờ lại không đủ sức ngăn chặn cánh tay mảnh khảnh của Nhiếp Ân Tây. Gã cảm nhận rất rõ một bàn tay hơi lạnh đang luồn vào bên trong chiếc quần lỏng lẻo của mình, lướt qua lớp lông rậm rạp rồi cuối cùng siết lấy dương vật đang nóng rực của gã, chậm rãi vuốt ve từ gốc đến ngọn.

Vì khoái cảm đến quá bất ngờ nên Chu Vũ khẽ cong cả người lên. Gã không hề biết rằng, chỉ với cái chạm đầu tiên của Nhiếp Ân Tây, dương vật của gã đã phồng lên rõ rệt. Trong bóng tối, gã chỉ biết thở dốc và chăm chú nhìn về phía Nhiếp Ân Tây.

Đây là lần đầu tiên Nhiếp Ân Tây giúp người khác thủ dâm nên không có kỹ năng gì cả, cậu chỉ biết cứng đầu mà làm. Dương vật của Chu Vũ lớn đến mức căng đầy cả bàn tay cậu, những đường gân nổi lên liên tục ma sát vào lòng bàn tay và các ngón tay trong mỗi nhịp vuốt. Ngón cái của cậu khẽ miết qua đầu khấc, lấy phần dịch nhờn đã rỉ ra từ tuyến tiền liệt bôi dọc xuống thân rồi tăng tốc đưa đẩy.

Phản ứng của Chu Vũ chỉ có thể dựa vào tiếng động để phán đoán. Nhiếp Ân Tây bị tiếng thở gấp gáp ấy làm tim đập nhanh hơn. Cơ thể bên dưới gã mạnh mẽ và rắn chắc khiến cậu thoáng có cảm giác rằng Chu Vũ có thể lật người cậu lại bất cứ lúc nào để đảo ngược thế trận.

Khi cao trào ập đến, trước mắt Chu Vũ gần như lóe lên ánh sáng trắng, hồn phách dường như cũng bay đi cùng dòng tinh dịch. Thứ gã cảm nhận được không chỉ là cực khoái về thể xác mà còn là sự thỏa mãn sâu sắc trong tâm hồn. Gã không muốn nghĩ xem hành động của Nhiếp Ân Tây có phải là cố tình lấy lòng, dụ dỗ hay mang theo ẩn ý nào khác không. Khoái cảm lúc này khiến gã hoàn toàn quên tất thảy.

Tinh dịch vẫn còn dính ướt trong tay Nhiếp Ân Tây, cậu nhỏ giọng bảo: "Anh Vũ, lấy cho em ít giấy đi..."

Chu Vũ như vừa tỉnh khỏi cơn mê, gã chật vật thoát ra khỏi cảm giác ngất ngây tưởng như đã chết đi sống lại. Gã ngượng ngập lôi từ dưới gối ra một mảnh giấy nhám to, vội vàng lau qua loa tay Nhiếp Ân Tây như muốn xóa sạch bằng chứng rồi vo tròn lại ném xuống đất. Sau đó gã lại xé thêm một mảnh nhỏ, nhẹ nhàng lau tiếp từng ngón tay cho cậu.

Thật ra Nhiếp Ân Tây rất muốn đi rửa tay, nhưng muốn làm vậy phải ra ngoài lấy nước lạnh. Việc đó quá phiền nên cậu cứ để mặc cho Chu Vũ lau giúp.

Khi lau xong tay, Chu Vũ theo thế đè cậu xuống mép giường rồi lại cúi xuống hôn môi cậu.

Nụ hôn ấy chứa đựng rất nhiều điều: ham muốn, khao khát, hy vọng và cả sự cầu xin. Vì quá sâu và quá dài, Nhiếp Ân Tây như bị cuốn vào đến mức mơ màng. Mãi đến khi Chu Vũ cũng bắt đầu lần mò xuống dưới háng cậu, cậu mới tỉnh táo trở lại.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...