Chương 16: 16

Chu Vũ chưa từng trải qua cảm giác như thế này. Cha mẹ mất sớm khiến gã dần trở nên trầm lặng, sống khép kín, cũng chưa từng thực sự nếm trải nỗi đau hay niềm vui to tát nào. Thế nhưng khi nhìn thấy Nhiếp Ân Tây toàn thân đầy thương tích, gã vừa tức tối vừa đau lòng đến mức máu trong người như muốn trào ra, chỉ mong có thể nôn ra một ngụm máu để giải tỏa.

Nhiếp Ân Tây loạng choạng tưởng chừng muốn ngã. Chu Vũ không nói không rằng bèn cõng cậu lên lưng, chỉ quay lại dặn dò hai gã đàn ông kia vài câu rồi vội vàng đưa người về nhà.

Gã cõng Nhiếp Ân Tây đi được mấy bước thì ngoái đầu nhìn lại gương mặt hai người kia một lần nữa rồi mới cắm đầu đi nhanh hơn về phía sườn núi.

Mà Nhiếp Ân Tây không dễ gì chịu yên lặng như thế. Khi bị hai tay của Chu Vũ như kìm sắt siết chặt lấy chân, cậu bắt đầu phản kháng bằng cách đấm mạnh vào vai gã. Dù vậy, Chu Vũ vẫn vững vàng cõng cậu tiếp tục bước đi.

"Tôi không muốn ở lại đây, anh có nghe thấy không? Tôi có cuộc sống của riêng mình, nơi này không phải là nhà của tôi!"

"Thả tôi ra, tôi muốn về nhà!"

Nhiếp Ân Tây căm ghét sự ngang nhiên của gã. Cậu cắn mạnh vào vai Chu Vũ, cắn đến nỗi máu tuôn ra chảy xuống như muốn trút hết nỗi hận chất chứa trong lòng.

"Tây Tây, em cứ cắn đi, cắn xong rồi thì về nhà với anh."

Nhiếp Ân Tây bất ngờ thấy mình kiệt quệ. Bao nhiêu ngày qua, từ việc phải gồng mình làm vừa lòng người khác cho đến cuộc trốn chạy căng thẳng vừa rồi, tất cả khiến cậu mệt mỏi rã rời.

Thế là cậu buông ra, rồi im lặng tựa đầu lên lưng Chu Vũ, hoàn toàn không nói một lời nào nữa.

Chu Vũ không dám nói thêm nửa lời nặng nhẹ với Nhiếp Ân Tây. Đêm đó, khi vừa cõng cậu về đến nhà thì Nhiếp Ân Tây liền ngất đi, làm Chu Vũ hoảng hốt đến suýt ngất theo.

Gã ngồi túc trực chờ cậu tỉnh lại, đút nước rồi lại đút thuốc. Nhiếp Ân Tây thì chỉ máy móc nuốt thuốc, không nói không rằng, cũng chẳng liếc nhìn gã lấy một lần. Đến cuối cùng, Chu Vũ dè dặt cất tiếng: "Tây Tây, em dưỡng thương cho tốt đã. Còn hai người kia..."

Nhiếp Ân Tây cắt ngang bằng giọng thô bạo: "Đủ rồi!"

"Chu Vũ, anh không thấy bản thân mình thật ghê tởm sao?"

Hai người giằng co trong im lặng thật lâu, cuối cùng Chu Vũ chỉ khẽ thốt lên bằng giọng rất nhỏ, "Anh chỉ là thích em thôi, Tây Tây à."

Nhiếp Ân Tây nhắm mắt lại, quay đầu đi với vẻ chán ghét. Ba vết thương dài trên má phải cậu hiện rõ mồn một trước mắt Chu Vũ, khiến tim gã nhói lên từng cơn.

Nhiếp Ân Tây giờ đã không còn giữ vỏ bọc dịu dàng và ngoan ngoãn như trước. Người từng hay cười mềm mại giờ đây chỉ đáp lại Chu Vũ bằng sự lạnh nhạt. Dù Chu Vũ có nói mười câu, cậu cũng chưa chắc trả lời một. Lông mày lúc nào cũng hơi nhíu, môi mím chặt, cả người như một khối băng di động.

Cậu càng ngày càng ăn ít hơn, nhưng không phải vì kén chọn, mà chỉ đơn giản là cậu không muốn đụng đến thức ăn mà Chu Vũ mang về.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...