Chương 17: 17

Suốt mấy ngày liền, đều là Chu Đại Trụ mang cơm trưa đến. Vì không hiểu cậu trai nói gì nên Nhiếp Ân Tây cũng chẳng buồn làm ra vẻ khó chịu hay bắt bẻ, nhờ vậy ăn uống được cải thiện hơn chút.

Thế nhưng cậu không hề hay biết rằng Chu Đại Trụ thực chất là người mà Chu Vũ cài vào theo dõi cậu. Mỗi ngày mang cơm xong là cậu trai liền xuống núi báo cáo lại tình hình ăn uống của Nhiếp Ân Tây. Trong mắt Chu Vũ, điều đó lại càng khiến gã buồn lòng, hoá ra Nhiếp Ân Tây là vì gã nên mới chán ăn đến thế.

Ngay cả Chu Đại Trụ cũng thấy khó hiểu. Chu Vũ gần đây bị cái bà cô kia giày vò đến mình đầy thương tích. Ngày nào gã cũng đều dậy sớm cõng thuốc xuống núi bán, buổi sáng lại vào thị trấn bốc vác, chiều đến còn phải quay về làm ruộng, mỗi ngày còn vất vả hơn cả trâu ngựa. Mà chưa dừng ở đó, nghe nói lần trước bà cô kia bỏ trốn một lần, gã còn phải cầu xin gã Mã đi tìm người giúp. Mà gã Mã thì nổi tiếng tham lam, mở miệng đòi ngay một nghìn tệ, đó là cả một vụ mùa lận đấy. Ấy thế mà Chu Vũ chẳng hề do dự, hằng ngày vẫn mua thịt cá mang lên núi cho bà cô ấy ăn như thường.

Mấy hôm trước Chu Vũ lại đến gặp gã Mã, Chu Đại Trụ cứ nghĩ là để trả nợ, không ngờ Chu Vũ chẳng có tiền mà còn đánh nhau với người ta.

Nghe bảo lúc đầu vì không trả được tiền nên bị bên kia động tay động chân trước, nhưng không hiểu sao về sau chính Chu Vũ lại nổi hứng đánh cho hai kẻ từng tìm thấy vợ gã một trận tơi bời. Cuối cùng vẫn là một mình gã yếu thế mà bị đập cho thê thảm.

Cậu trai nghĩ, lời cha mình từng dạy quả không sai. Chu Vũ bị người đẹp ấy mê hoặc đến mụ mị đầu óc, chẳng còn tí khí khái đàn ông nào. Người ta chỉ cần giận dỗi một chút là gã đã quỵ lụy ngay được.

Khi ấy Chu Vũ cũng chẳng biện minh gì, mãi đến khi bác Chu nói muốn giúp gã dạy dỗ Nhiếp Ân Tây, Chu Vũ mới lắc đầu kiên quyết: "Bác cả, chuyện này bác đừng xen vào."

Mấy ngày nay Chu Vũ luôn về rất muộn nên Nhiếp Ân Tây cũng chẳng gặp được gã bao nhiêu. Tuy nhiên, cậu đã nhận ra Chu Vũ hay lén trèo lên giường khi cậu ngủ, có lúc còn khẽ hôn lên trán cậu. Để tránh điều đó, Nhiếp Ân Tây luôn cố nằm nép vào trong, quay mặt vào tường.

Thật ra trong lòng cậu cũng thấy không yên. Vết thương của cậu gần như đã lành, vậy mà Chu Vũ lại tiếp tục bị thương, lần này còn nghiêm trọng hơn trước. Khổ nỗi ngày nào gã cũng đi sớm về khuya, chẳng hề xem trọng vết thương trên người mình. Nhiếp Ân Tây nhìn thấy vết rạch trên cánh tay gã gần như sắp thối rữa, hễ đóng vảy được một ngày thì hôm sau lại rách ra. Trời thì mỗi ngày một nóng lên, cậu lo rằng nếu cứ thế này, chẳng bao lâu nữa tay gã sẽ phải cắt bỏ mất.

Cậu không còn cảm thấy nặng nề như mấy hôm trước nữa, thậm chí thấy mình bắt đầu không thể tiếp tục cư xử cứng rắn thêm được nữa rồi.

Phải nói rằng Chu Vũ thực sự rất tốt với cậu. Nhiếp Ân Tây từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, người gần gũi nhất với cậu là chú, nhưng chú cũng chỉ giữ thái độ khách sáo chứ không thật sự thân thiết gì. Kiểu quan tâm đến mức sẵn sàng dâng hiến tất cả như Chu Vũ thì đây là lần đầu tiên cậu cảm nhận được.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...