Chương 18: 18
Chu Vũ không còn nhốt Nhiếp Ân Tây nữa.
Sau trận chiến này, cả hai đều kiệt sức nặng nề. Nhiếp Ân Tây đau lòng cho Chu Vũ đến mức không còn kịp suy nghĩ điều gì khác, cậu không nỡ để gã tiếp tục ra ngoài vất vả mà nhất quyết giữ gã ở nhà dưỡng thương cho tốt.
Chu Vũ nhìn Nhiếp Ân Tây quấn lấy mình, nũng nịu không cho ra khỏi cửa mà thầm thấy vui trong lòng, thế là gã cũng ngoan ngoãn nằm yên trên giường. Thật ra mấy ngày trước gã đã trả gần hết nợ rồi, chỉ còn thiếu nhà bác năm trăm đồng, mà cũng là người nhà nên chẳng cần vội.
Nghĩ đến việc Nhiếp Ân Tây vì mình mà khóc, vì mình mà lo lắng, khóe miệng Chu Vũ bất giác cong lên, trong lòng gã ngọt đến phát ngấy.
Hai người cứ quấn quýt bên nhau mấy ngày liền. Chu Vũ thậm chí không đề phòng gì mà để cửa nhà luôn mở. Thỉnh thoảng ban đêm gã vẫn giật mình tỉnh dậy, rồi lại ôm Nhiếp Ân Tây trong lòng chặt hơn. Nhưng gã bắt đầu tin tưởng cậu hơn, tin rằng Nhiếp Ân Tây sẽ không rời khỏi mình nữa.
Nhiếp Ân Tây bắt đầu học làm việc nhà, hiện tại cậu mới biết cách lấy nước. Nhà Chu Vũ nằm trên cao nên không dễ múc nước ngầm, vì thế phải dùng nước giếng.
Đây là lần đầu tiên Nhiếp Ân Tây được chơi với thứ đồ cổ như vậy, cậu kéo dây mà không giữ nổi, thùng nước lại rơi tõm xuống với tiếng "ùm" một phát.
Cậu bĩu môi than: "Em cũng đâu yếu sức đâu..."
Cậu không có nói ngoa. Dù cậu không hay tập thể hình, nhưng từ nhỏ đã phải mang mấy chục cân dụng cụ vẽ đi khắp nơi, lâu dần sức lực cũng rèn được kha khá.
Chu Vũ khẽ ho một tiếng rồi bảo: "Hay để anh làm cho..."
Nhiếp Ân Tây lập tức ngắt lời, xắn tay áo vô hình của mình lên, rồi dốc hết sức kéo thùng nước lên. Khi quay sang nhìn Chu Vũ, cậu cười híp mắt lại vì vui sướng.
Cậu còn thử nhóm lửa nhưng không thành. Chu Vũ phải cầm tay chỉ dạy từng bước, chỉ là Nhiếp Ân Tây chưa chuẩn bị tốt, quạt sai hướng nên ngọn lửa bùng lên, khiến cậu hét "Á" lên vì hoảng, rồi lại ngửi thấy mùi tóc mái cháy khét. Cũng trộm vía là chỉ cháy chút ít thôi. Chu Vũ thấy vậy thì nhất quyết không cho cậu đụng đến lửa nữa.
Thế là Nhiếp Ân Tây phụ trách nấu ăn. Vì từng sống ở nước ngoài vài năm nên cậu buộc phải học nấu ăn, tay nghề cũng tạm ổn.
Lần đầu tiên cậu nấu xong mang ba món đặt lên bàn, Chu Vũ ngẩn người ngồi bên chiếc bàn nhỏ, nhìn đống thức ăn mà đơ cái mặt gã ra.
"Ngẩn ra làm gì? Ăn lúc còn nóng đi."
Nhưng Chu Vũ chẳng ăn ngay, ngược lại lại hôn lên môi cậu. Nhiếp Ân Tây chẳng hiểu sao lại bị kéo vào một màn "múc mỏ trước khi mukbang", rồi nghe thấy gã nói: "Tây Tây, cảm ơn em."
Mối quan hệ giữa hai người sau chuyện đó lại càng thêm gần gũi. Ít nhất thì Nhiếp Ân Tây bắt đầu dám gỡ bỏ lớp vỏ ngụy trang, dám thể hiện hỉ nộ ái ố thật lòng, chứ không chỉ biết lấy lòng Chu Vũ một cách mù quáng nữa.
Những món đồ Chu Vũ mang về cho cậu vẫn còn nguyên vẹn, vì chưa đầy ba tháng trôi qua. Ban ngày không có việc gì làm, Nhiếp Ân Tây lại vẽ tranh, còn Chu Vũ kê ghế ngồi cạnh. Hai người thỉnh thoảng nói chuyện phiếm với nhau.
Bình luận