Chương 22: 👉👌
Hôm sau khi bác gái Chu mang cơm lên núi, Nhiếp Ân Tây đang ngồi trong sân nấu thuốc. Thấy bác đến, cậu vội vã mời vào nhà thăm Chu Vũ.
Chu Vũ cố gắng gượng dậy dù người vẫn còn yếu, nhưng Nhiếp Ân Tây liền chạy tới để gã dựa vào người mình.
Bác gái nhìn cảnh ấy liền thấy yên tâm hơn hẳn, xem ra giờ đây Nhiếp Ân Tây đã thật lòng muốn ở lại nơi này, chỉ muốn sống hạnh phúc ở bên cạnh Chu Vũ rồi.
"Tỉnh rồi à? Thế nào rồi, còn đau lắm không?"
"Vẫn ổn, cháu chịu được."
Bác gái Chu coi Chu Vũ như con ruột nên không kiềm được mà lải nhải như bao người mẹ trên thế gian: "Nhìn thì trưởng thành đấy, mà sao chẳng hiểu chuyện gì cả. Mấy hôm trước dưới chân núi còn nghe thấy tiếng sói tru, thế mà mấy đứa bây còn dám lên núi. Bây thì thôi, nếu bé Tây mà có chuyện gì thì bây còn sống nổi không?"
Chu Vũ cúi đầu đầy áy náy.
Bác gái dặn thêm vài điều nữa rồi mới rời đi, cũng không để Nhiếp Ân Tây ra tiễn.
Nhiếp Ân Tây lại đỡ Chu Vũ nằm xuống, nhẹ nhàng đắp chăn rồi định rời đi. Nhưng một bàn tay ấm áp kéo lấy cổ tay cậu. Nhiếp Ân Tây bất lực quay đầu lại: "Sao thế?"
Chu Vũ nói giọng yếu ớt: "Em đi đâu vậy?"
"Thuốc ở ngoài vẫn đang nấu, em đi tắt lửa."
Nói rồi, Nhiếp Ân Tây cúi đầu thơm thơm lên trán gã: "Anh ngoan ngoãn nằm nghỉ đi, lát nữa còn uống thuốc."
Chu Vũ nghe thế thì bật cười ngay.
Chu Vũ hồi phục rất nhanh, chỉ vài ngày sau đã có thể xuống giường đi lại. Dù Nhiếp Ân Tây không cho đi lại nhiều, nhưng cậu vẫn bắt gã vận động nhẹ mỗi ngày.
Sau một tuần thì cắt chỉ, rồi thêm một tháng nữa vết thương gần như không còn cảm giác. Chỗ cắt chỉ thỉnh thoảng vẫn còn đau âm ỉ nên cần chườm nóng mỗi ngày, nhưng về cơ bản thì chuyện đi lại đã không còn là trở ngại nữa.
Tạm thời Chu Vũ chưa thể làm việc nặng, nhưng những công việc đồng áng nhẹ thì vẫn có thể gánh vác. Thế là sau một thời gian dài gã lại cầm lấy cuốc. Nhiếp Ân Tây đi cùng để giám sát chặt chẽ thời gian lao động của gã, cứ nửa tiếng lại bắt gã nghỉ ngơi.
Tối về, hai người lần lượt tắm rửa. Chu Vũ còn chưa để Nhiếp Ân Tây chườm xong đã vòng tay ôm lấy eo cậu kéo lên giường. Nhiếp Ân Tây bật cười né tránh: "Anh làm gì đấy! Cẩn thận đè lên vết thương bây giờ."
Tuy giọng có vẻ cảnh báo, nhưng hơi thở lại không ổn định chút nào, chẳng dọa nổi được ai.
Chu Vũ nắm tay cậu đưa lên môi hôn rồi chậm rãi hôn tiếp lên sống mũi, hốc mắt, má rồi xuống đến cổ. Nhiếp Ân Tây bị kiểu hôn phủ sóng toàn diện này làm cho ngứa ngáy, cười khúc khích.
Hôm nay lúc tắm, Nhiếp Ân Tây kỳ cọ rất kỹ, làm Chu Vũ cảm thấy cậu đặc biệt thơm. Nhưng cũng có thể đó chỉ là cảm giác của gã, vì bác sĩ già đã dặn cả hai không được gần gũi, nên gần một tháng rồi hai người chưa đụng chạm gì. Mỗi lần Nhiếp Ân Tây lau người cho gã, Chu Vũ đều không nhịn được cửng lên, khiến cậu phải rút khỏi tầm mắt gã mà nghiêm túc yêu cầu gã giữ bình tĩnh lại. Tối ngủ, Nhiếp Ân Tây cũng không nằm cùng giường mà trải chiếu dưới đất. Đây là lần đầu tiên kể từ khi bị thương hai người mới thoải mái nằm cạnh nhau đùa giỡn như vậy.
Bình luận