Chương 4: 4

Chỉ vì một câu nói đó của Chu Vũ mà cả nửa đêm đầu Nhiếp Ân Tây không sao ngủ được.

Có lẽ vì ban ngày phải làm việc vất vả nên Chu Vũ rất nhanh đã ngủ say, hơi thở đều đều, thậm chí còn phát ra tiếng ngáy khe khẽ.

Nhiếp Ân Tây gần như tuyệt vọng mà nghĩ: Tại sao lại là mình? Bao nhiêu du khách, bao nhiêu cô gái ngoài kia, vậy mà anh ta lại nhầm cậu là con gái rồi bắt cóc.

Nhưng ngay sau đó, trong cơn hoảng loạn, cậu lại cảm thấy có phần may mắn: nếu ngay từ đầu Chu Vũ đã biết cậu là con trai, nếu gã không hề bị vẻ ngoài của cậu hấp dẫn, thì liệu bây giờ cậu đã bị phân xác giữa rừng núi rồi chăng? Cậu không thể sinh con nối dõi, nếu không bị giết mổ lấy nội tạng thì chắc chắn cũng không có kết cục nào tốt đẹp hơn là bao.

Trong đầu Nhiếp Ân Tây tràn ngập suy nghĩ hỗn loạn, cho đến khi đột nhiên nhớ ra một việc khiến cậu nghẹn thở trong giây lát, tim đập thình thịch không kiểm soát.

Chìa khóa! Chìa khóa chắc chắn đang ở trên người Chu Vũ! Trước khi đi ngủ gã đã khóa cửa, vậy thì giờ nó phải còn trong phòng!

Chu Vũ lúc ngủ để quần áo trên cái rương đặt ngay bên cạnh!

Ý nghĩ ấy khiến trong lòng Nhiếp Ân Tây trào lên một cảm giác phấn khích mãnh liệt. Chỉ cần cậu thoát ra ngoài và chạy về phía nơi có người, thì nhất định sẽ có cách trở về nhà.

Tiếng hô hấp của Chu Vũ trong màn đêm vô cùng rõ ràng. Nhiếp Ân Tây cố gắng đè nén sự phấn khích trong lòng để không phát ra bất kỳ âm thanh nào, tay cậu nắm chặt lấy ga trải giường để tự trấn an.

Không biết đã bao lâu trôi qua, dù chưa bắt đầu hành động nhưng toàn thân Nhiếp Ân Tây đã rịn mồ hôi lạnh.

Chu Vũ chắc là đã ngủ rất say rồi.

Nhiếp Ân Tây thử xoay người một chút, nhưng đúng lúc đó Chu Vũ lại đột ngột cử động.

Cậu lập tức rơi vào trạng thái cảnh giác cực độ, adrenaline dâng lên khiến cậu suýt thét thành tiếng. Cậu sợ, sợ sẽ làm lỡ mất cơ hội trốn thoát khó khăn lắm mới có được này.

Cậu tiếp tục kiên nhẫn nằm chờ trong bóng tối thêm một lúc rất lâu nữa, rồi mới cẩn thận nhích người một chút. Sau khi chắc chắn Chu Vũ không có phản ứng gì, cậu mới rón rén lần xuống khỏi mép giường.

Tầm nhìn ban đêm của cậu rất kém, nên cậu lần mò từng chút một về phía chiếc rương, trong đầu cố gắng nhớ lại xem Chu Vũ có để chìa khóa ở đâu không.

Cậu mò mãi mà vẫn không thấy, nhưng lại không chịu bỏ cuộc. Đây là cơ hội gần nhất mà cậu từng có với tự do. Cậu vừa cố gắng không tạo tiếng động, vừa cẩn trọng lục lọi đống quần áo.

Chắc là ở trong túi quần.

Không biết đã trôi qua bao lâu, tay Nhiếp Ân Tây lục lọi đống quần áo đã đầy mồ hôi, cuối cùng cũng lần được một chùm chìa khóa buộc bằng dây.

Cậu có thể về nhà rồi!!

Kìm nén niềm vui dâng trào, Nhiếp Ân Tây từ từ mò đến cánh cửa gỗ, muốn mở ra cánh cửa tượng trưng cho tự do.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...