Chương 5: 5

Sáng hôm sau, khi Nhiếp Ân Tây tỉnh dậy thì đã không còn thấy Chu Vũ nằm cạnh nữa. Cậu lập tức nhìn thấy trên bàn không xa có để sẵn bữa sáng. Hình ảnh quen thuộc ấy khiến cậu thoáng hoảng loạn.

Nhiếp Ân Tây tự trấn an bản thân rằng điều quan trọng nhất bây giờ là khiến Chu Vũ mất cảnh giác, sau đó mới tìm cơ hội trốn đi.

Cậu tin rằng mình không thể bị nhốt mãi ở cái nơi hoang vu hẻo lánh này được.

Cậu vẫn cố ép bản thân ăn một ít cơm rồi ngồi thu mình trên giường, đờ đẫn nhìn ra ngoài.

Từ vị trí này có thể nhìn thấy khung cảnh bên ngoài. Trước kia cậu từng thấy đây là cảnh sắc rất đáng để vẽ tranh, nhưng bây giờ lại khiến cậu chỉ cảm thấy sợ hãi.

Từng lớp núi nối tiếp nhau, được phủ bởi những sắc xanh đậm nhạt đan xen tạo nên một vẻ mờ ảo mà trước đây cậu từng yêu thích. Xa xa còn có màn sương mỏng như lụa bao phủ lưng và đỉnh núi.

Thế nhưng giờ đây, cậu không còn tâm trí nào để thưởng thức vẻ đẹp đó nữa. Núi càng nối dài, nghĩa là cậu càng cách xa thành phố náo nhiệt kia.

Liệu cậu có thể trốn thoát không?

Vết thương ở sau gáy và vùng eo bụng vẫn còn âm ỉ đau nhức, đặc biệt là ở thắt lưng, chỉ cần đụng vào là nóng rát như lửa đốt. Có lẽ do roi không sạch nên giờ nó đã bắt đầu có dấu hiệu nhiễm trùng.

Cậu lắc đầu thật mạnh, cố xua đi những suy nghĩ tiêu cực.

Nhiếp Ân Tây cố nghĩ theo hướng lạc quan một chút. Nếu Chu Vũ và cậu gặp nhau ở thành phố, cả hai có tiền, lại ăn mặc tươm tất, thì có lẽ cậu sẽ thích Chu Vũ. Dù gì thì gã cũng rất điển trai.

Cậu còn tự giễu bản thân vài phần, đúng là con người sống bằng thị giác, đến nước này rồi mà còn nghĩ tới mấy chuyện vớ vẩn đó nữa.

Nhưng dù thế nào đi nữa, nếu tạm thời tỏ ra thân thiết với Chu Vũ để khiến gã bớt đề phòng, thì cũng không đến mức không thể chấp nhận được. Suy cho cùng, người mua cậu không phải là một bà già mặt đầy nếp nhăn hay một lão già râu tóc rối bù.

Nghĩ vậy, lòng cậu cũng dễ chịu hơn phần nào.

Chu Vũ chỉ để lại bữa sáng, điều đó cho thấy gã sẽ quay lại vào buổi trưa.

Lúc này Chu Vũ đang làm việc ngoài trời cả buổi sáng, mồ hôi tuôn như mưa. Dù có phần lơ đãng nhưng động tác tay của gã vẫn không hề chậm lại.

Gã vẫn không ngừng nghĩ đến người trong nhà, không biết tình hình thế nào rồi.

Không giống mọi hôm làm hết cả ngày, lần này gã chỉ làm xong một nửa rồi vội vàng rời đi. Trên đường còn chào ông Vương nhà bên: "Ông, cháu đi trước, qua nhà bác một lát."

Sau đó Chu Vũ chạy một mạch đến nhà Chu Đại Trụ.

Người em họ thứ hai là Chu Viễn đang ngồi viết bài tập trên một chiếc bàn nhỏ trong sân. Thấy Chu Vũ vào liền vui mừng reo lên: "Anh!"

Chu Vũ vẫn còn nhẫn nại với Chu Viễn, khẽ mỉm cười đáp lại.

Lúc đó, bác gái của gã đang đuổi gà trong góc sân, cả sân bụi mù cùng lông gà bay tứ tung. Tiếng gà kêu quang quác xen lẫn tiếng bước chân nặng nề vang vọng khắp nơi, chẳng hề để tâm đến việc làm phiền con nít học bài. Thấy Chu Vũ đến, bà liền hô lớn: "Thằng Vũ tới rồi à? Canh gà trên bếp đấy, cháu cứ mang đi đi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...