Chương 7: 7

Cả hai lặng im như vậy hồi lâu, cuối cùng Nhiếp Ân Tây mới buông tay khỏi người Chu Vũ rồi từ từ rời khỏi vòng tay của gã.

Lồng ngực bỗng trống rỗng khiến Chu Vũ hơi luống cuống, gã vươn tay như muốn giữ cậu lại nhưng rồi chỉ đành buông xuống trong bất lực.

Giờ mà kêu Nhiếp Ân Tây ăn cơm thì chắc cậu cũng chẳng nuốt nổi. Chu Vũ nghĩ một hồi rồi đứng dậy đi lấy thuốc đỏ và giấy.

"Em có đau bụng không? Anh bôi thuốc cho nhé."

Nhiếp Ân Tây đã khóc đến khản cả giọng, cậu không muốn nói gì, chỉ khẽ lắc đầu.

Chu Vũ càng thêm dằn vặt. Giá như chỉ dọa dẫm vài câu là được, gã không nên ra tay như vậy.

Nhưng khi phát hiện Nhiếp Ân Tây định bỏ trốn vào đêm qua, cơn giận như thiêu đốt lồng ngực khiến gã mất hết lý trí. Lúc ấy, gã không còn kiểm soát được bản thân nữa.

Chu Vũ bảo Nhiếp Ân Tây vén áo lên. Một vết thương kinh khủng và nhức mắt kéo dài từ bên hông đến dưới rốn, trông như một con sâu xấu xí bò trên làn da trắng muốt của cậu. Chung quanh vết thương thì thâm đen, bên trong là thịt đỏ tươi còn dính mủ, nhìn vào chỉ khiến người ta thấy xót.

Chu Vũ nghĩ, giá mà gã có thể chịu thay cậu thì tốt biết mấy, cho dù là năm vết hay mười vết thế này cũng được, miễn là Nhiếp Ân Tây không phải chịu một vết thương nào.

Nhưng nghĩ vậy thì cũng đâu giải quyết được gì.

"Dùng thuốc đỏ rửa vết thương nhé, có thể sẽ hơi đau."

Nhiếp Ân Tây ngồi bên mép giường, vén áo lên. Chu Vũ quỳ một gối xuống đất, tay cầm lọ thuốc đỏ, nét mặt nghiêm túc nhìn chằm chằm vào vết thương.

Thật ra Nhiếp Ân Tây rất muốn hỏi liệu thuốc này có hiệu quả không, nhưng cậu không đủ can đảm để nghi ngờ. Ở một nơi đến bông gòn cũng không có thì còn mong gì có thuốc sát trùng như cồn được?

"Á...đau quá! Em đau!"

Ngay giây sau đó, Nhiếp Ân Tây hét lên. Cậu chụp lấy cánh tay Chu Vũ, bóp mạnh vào cơ bắp rắn chắc của gã.

Chu Vũ chẳng buồn báo trước một tiếng, chỉ lót giấy dưới bụng cậu để tránh thuốc rơi lên quần, rồi nhanh chóng nhỏ thuốc đỏ lên quanh vết thương.

Cảm giác như liên tục có dao cứa đi cứa lại trên chỗ vốn đã bị viêm và mưng mủ ấy.

Gã không thèm để ý tới tiếng la hét của cậu, chỉ cúi người thổi nhẹ vào vết thương.

Tư thế này thật sự có phần kỳ cục: Chu Vũ đang quỳ giữa hai chân Nhiếp Ân Tây, mặt gã áp sát vào bụng cậu, rồi cứ thế thổi nhẹ từng nhịp lên vết thương.

Nhiếp Ân Tây cúi đầu nhìn xuống, từ góc này cậu chỉ thấy trán gã nổi bật cùng sống mũi cao thẳng. Nhìn gã thổi thuốc với vẻ mặt vừa nghiêm túc vừa có phần xót xa, tim cậu bỗng loạn nhịp, cuống quýt nói: "Được rồi anh Vũ, không sao đâu, chỉ là vết thương nhỏ thôi, vài hôm là lành mà."

Nghe vậy, Chu Vũ liền đứng dậy, bế thốc cậu bằng cả hai tay như bế công chúa rồi đặt cậu nằm vào giữa giường.

Nhiếp Ân Tây còn chưa kịp phản ứng thì đã bị đặt nằm xuống rồi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...