Chương 8: 8
Cũng chẳng thể nói rõ ai là người bắt đầu trước.
Đến khi Chu Vũ kịp nhận ra thì gã đã không ngừng hôn Nhiếp Ân Tây không biết mệt rồi. Môi lưỡi quấn quýt, môi cậu mềm mại và ấm nóng khiến gã như mê mẩn. Gã chưa từng hôn ai, chỉ dựa vào bản năng dùng môi, răng và lưỡi để xâm chiếm lấy cậu.
Nhiếp Ân Tây cũng đã lâu không hôn ai. Cậu từng quen một bạn trai ở nước ngoài, mối quan hệ chỉ là phút bốc đồng rồi cũng nhanh chóng kết thúc. Hai người gần như đã làm mọi thứ, chỉ thiếu bước cuối cùng.
Nhưng nụ hôn lúc này lại hoàn toàn khác biệt. Cậu cố tình quyến rũ Chu Vũ, vừa ngượng ngùng vừa mở miệng đón nhận. Những động tác vụng về và gấp gáp của gã khiến tim cậu có hơi đau nhói.
Mãi đến khi nhớ ra cậu vẫn đang bệnh, Chu Vũ mới miễn cưỡng dừng lại. Cả hai đều thở gấp, gã đưa tay nhẹ nhàng lau từ khoé môi đến má Nhiếp Ân Tây, chạm nhẹ vài lần rồi kéo cậu ôm sát vào lòng.
Nhiếp Ân Tây lại một lần nữa được bao bọc trong vòng tay gã, Chu Vũ ôm chặt hơn như thể không muốn buông ra.
"Tây Tây, ngày nào cũng ngoan như tối nay được không em?" Gã nói, vừa thỏa mãn vừa đầy khao khát.
Nhiếp Ân Tây hơi bất ngờ khi Chu Vũ gọi hành vi của mình là "ngoan", nhưng dù gã nghĩ thế nào, miễn đạt được mục đích là được rồi.
Cậu rúc vào lòng gã, nhẹ nhàng gật đầu.
Chu Vũ vỗ nhẹ lên lưng cậu: "Ngủ sớm đi."
Chu Vũ rất vui vì Nhiếp Ân Tây quả thật rất ngoan, ít nhất bề ngoài thì không còn ý định bỏ trốn nữa.
Mấy ngày này Nhiếp Ân Tây dưỡng bệnh, Chu Vũ mỗi sáng đều ra ngoài sớm, đến trưa thì quay về. Cả buổi chiều và tối đều ở bên trò chuyện cho cậu đỡ buồn. Nhờ vậy, Nhiếp Ân Tây dần biết được cha mẹ Chu Vũ mất sớm, từ nhỏ gã đã phải tự lập. Gã còn có một ông bác, bác ấy có hai đứa con trai, một là Chu Đại Trụ, một là Chu Viễn.
Mỗi khi nhắc đến Chu Đại Trụ, Nhiếp Ân Tây lại bất giác mỉm cười. Khi đó cậu đang nằm trong lòng Chu Vũ, khóe môi hơi cong cong khiến Chu Vũ nhìn mà thấy ngứa ngáy trong tim. Gã nắm tay cậu hỏi: "Em cười gì thế?"
"Bác anh đúng là thiên vị mà. Người anh thì đặt tên quê mùa, em trai thì lại được cái tên hay."
Chu Vũ cũng bật cười. Gã chẳng thấy tên Chu Đại Trụ có gì quê mùa, nhưng điều đó không quan trọng, được nhìn thấy Nhiếp Ân Tây cười là đủ khiến gã vui rồi.
"Cái tên của nhóc Viễn là anh đặt cho đấy."
"Thế còn tên anh thì sao? Sao lại là Chu Vũ?"
Nhiếp Ân Tây nghiêng đầu nhìn gã, đôi mắt to tròn chăm chú như chỉ có thể chứa mỗi hình bóng gã trong đó.
Vành tai Chu Vũ hơi đỏ: "Vì hôm anh sinh ra trời đang mưa."
Nhiếp Ân Tây ồ lên một tiếng đầy dài rồi tiếp lời, bởi Chu Vũ ít nói quá, cậu toàn phải chủ động gợi chuyện.
"Vậy anh Vũ có biết tại sao em tên là Nhiếp Tây không?"
Bình luận