Chương 9: 9

Sáng hôm sau, Nhiếp Ân Tây được Chu Vũ gọi dậy. Cậu đã có một giấc ngủ ngon hiếm có, có lẽ vì cậu biết Chu Vũ sẽ không làm điều gì vượt quá giới hạn nên cậu ngủ rất yên tâm.

Cậu mở mắt ra trong trạng thái lơ mơ, lười biếng nằm nán lại mép giường không muốn nhúc nhích, vẫn đắm chìm trong cơn buồn ngủ chưa tan. Chu Vũ thấy dáng vẻ ngơ ngác đó thì cúi xuống bế cậu lên rồi đưa tới chậu rửa mặt.

Mấy ngày nay Nhiếp Ân Tây gần như không chạm chân xuống đất, mấy hôm trước bị sốt cao mệt mỏi, mọi việc đều làm trên giường, thậm chí khi phải xuống giường thì cũng do Chu Vũ bế hoặc cõng đi.

Cậu rất nhẹ, mà Chu Vũ thì có thể vác cả trăm ký củi đi đường núi, nên việc bế cậu chẳng có gì khó.

Cảm giác bị nhấc bổng khỏi mặt đất khiến Nhiếp Ân Tây dần tỉnh táo lại. Khi nhớ ra hôm nay mình có thể ra ngoài, cậu lập tức trở nên hăng hái, nhanh chóng rửa mặt đánh răng.

Bữa sáng đã được dọn sẵn.

Hôm nay ăn bánh bao với một ít dưa muối và nước cơm. Từ khi Chu Vũ nhận ra cậu không quen ăn bánh ngô thì trên bàn gần như không còn món đó nữa.

Bữa sáng này Nhiếp Ân Tây có thể chấp nhận được.

Vừa uống nước cơm, cậu bất ngờ phát hiện một điều thú vị: trong nước cơm hôm nay có táo đỏ.

Vì quá lâu không được ăn đồ ngọt, nên miếng táo đỏ mềm ngọt vừa chạm đầu lưỡi đã khiến cậu lim dim mắt lại đầy thỏa mãn, cố gắng tận hưởng hết vị ngọt của nó.

Chu Vũ nhìn mà cũng cảm thấy vui theo. Số táo đỏ đó là do gã dậy sớm chạy xuống nhà bác cả lấy về. Quả nhiên Tây Tây thích thật.

Trong bát của Nhiếp Ân Tây có tới bảy tám quả táo đỏ, chất đầy gần tới miệng bát. Cậu nhìn qua bát của Chu Vũ thì chẳng có quả nào hết.

...Gã thật sự đang xem cậu như vợ mà cưng chiều rồi.

Nhiếp Ân Tây múc một quả trong bát mình đưa cho Chu Vũ. Gã lập tức xua tay: "Anh không thích đồ ngọt, em ăn nhiều một chút."

Cậu đành thôi không ép nữa.

Chu Vũ mất thêm một lúc lâu chuẩn bị rồi mới mở cửa. Gã đội cho Nhiếp Ân Tây một cái mũ rơm xấu tệ, còn cẩn thận buộc dây dưới cằm thật chặt để khỏi bị rơi. Sau đó gã lại mặc cho cậu một chiếc áo dài tay bằng vải thô. Theo lời Chu Vũ thì bên ngoài nắng gắt quá, sợ cậu chịu không nổi.

Nhiếp Ân Tây không mấy để tâm. Bình thường cậu cũng chẳng có thói quen bôi kem chống nắng gì cả, nên liên tục giục gã nhanh lên.

Nhưng khi Chu Vũ rút chìa khóa tra vào ổ rồi vặn mở cánh cửa kia, thì chính cậu lại có chút chùn bước.

Cánh cửa được đẩy mạnh ra, ánh sáng tràn ngập vào phòng, khung cảnh bên ngoài hiện lên rõ ràng chưa từng có. Những ngọn núi xanh mướt trước mắt gần như ùa thẳng vào tầm nhìn của Nhiếp Ân Tây.

Chu Vũ bước ra trước, đứng ngay ngưỡng cửa quay lại nhìn Nhiếp Ân Tây.

Cả người cậu run rẩy, cố gắng kiềm chế cơn thôi thúc muốn bỏ chạy, rồi từ từ nhấc một chân qua ngưỡng cửa.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...