Chương 38: (Thượng): Đã đưa đến tận cửa rồi, không giết vài người...

Chương 38 (Thượng): Đã đưa đến tận cửa rồi, không giết vài người thì thật đáng tiếc.

Cửu U Ma Quân ngớ người.

Bầu không khí rơi vào chết lặng.

Mặc dù giọng điệu của Thẩm Quân Ngọc rất bình tĩnh rất nhẹ nhàng, nhưng hai câu này rơi vào tai Cửu U Ma Quân không khác gì một cái tát thẳng vào mặt.

Bên mặt cảm thấy nóng rát cả lên.

Đến khi hồi phục lại tinh thần, ánh mắt của Cửu U Ma Quân cũng đột nhiên lạnh như nước, kẻ từ trước đến nay luôn kiêu ngạo như hắn sao có thể chịu đựng được hiểu lầm này?

Cuối cùng hắn cũng không thể nhịn nổi nữa, trầm giọng nói: "Ta không phải là loại người như ngươi nghĩ, thật ra ta chính là—"

Lời còn chưa nói hết, một tia sáng cực kỳ bén nhọn đã bay tới từ xa, bắn thẳng vào hai người.

Thẩm Quân Ngọc thấp giọng: "Cẩn thận."

Cửu U Ma Quân liền mím chặt môi, vung tay áo đánh tan tia kiếm quang màu lam kia, rồi sắc mặt âm trầm dẫn theo Thẩm Quân Ngọc bay về hướng Ma Vực—

Tia kiếm quang kia cũng chỉ là một đòn thăm dò, lúc này trông thấy hai người đã lộ diện, ngay lập tức, từ bốn phương tám hướng xuất hiện mười mấy luồng sáng đủ màu sắc của các đại năng cảnh giới Luyện Hư bay lên, lao thẳng về hướng hai người tránh né.

Cửu U Ma Quân di chuyển rất nhanh, gió mạnh ập vào mặt, làm cho tà áo của hắn và Thẩm Quân Ngọc bay phần phật, sắc mặt của Cửu U Ma Quân cũng hiếm khi trở nên lạnh lẽo như sương tuyết, mang theo một loại ý lạnh thấu xương.

Không biết là vì hiểu lầm vừa rồi, hay là vì sự truy sát của những đại năng cảnh giới Luyện Hư này.

Nhưng trong lòng Thẩm Quân Ngọc lại hiểu rất rõ, chắc chắn là vì nguyên nhân đầu tiên.

Trong lòng y tràn ngập nghi vấn, cực kỳ muốn biết nội dung nửa câu sau còn chưa nói xong của Cửu U Ma Quân, nhưng hiện tại bị đại năng truy sát như vậy, cũng không phải là lúc nghĩ về những chuyện này.

Hồi lâu sau, Thẩm Quân Ngọc đành phải ép mình đè nén những suy nghĩ trong đầu, cụp mắt bắt đầu tính toán con đường chạy trốn tốt nhất cho hai người.

Sau một lúc tính toán, Thẩm Quân Ngọc nhận thấy có điều không ổn, y giật mình tỉnh lại, vội vàng nói với Cửu U Ma Quân: "Ma quân, không thể đi đường tắt, ở con đường gần Ma Vực có người phục kích, chúng ta phải đi vòng."

Cửu U Ma Quân lạnh mặt nhìn thẳng về phía trước, không nói lời nào, ngay cả một cái liếc mắt cũng không thèm nhìn Thẩm Quân Ngọc.

Thẩm Quân Ngọc thấy vậy, tưởng là hắn vẫn còn đang giận, không nhịn được liền nhỏ giọng khuyên: "Ma quân—"

Giây tiếp theo, Cửu U Ma Quân mặt không đổi sắc đưa Thẩm Quân Ngọc rẽ sang một con đường khác.

Thẩm Quân Ngọc lặng thinh chốc lát, trong lòng không biết phải nói gì.

Một lát sau, y vừa không quên tiếp tục tính toán, vừa giải thích: "Nếu vừa rồi ta đã hiểu lầm Ma quân, vậy thì cho ta xin lỗi Ma quân."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...