Chương 65: Ca ca.
Chương 65: Ca ca.
Thẩm Quân Ngọc có trí nhớ siêu phàm, Văn Sóc vừa nhắc, lại nhìn thấy những thứ này, làm sao y có thể không nhớ ra chứ?
Chỉ là, bảo y tự mình nói ra, lại là một chuyện khó khăn khác.
Mặc dù lúc này trên mặt Thẩm Quân Ngọc không có quá nhiều biểu cảm, nhưng Văn Sóc chỉ cần nhìn khuôn mặt dịu dàng khi Thẩm Quân Ngọc rũ hàng mi dài và chìm vào suy tư, trong lòng không khỏi lại có chút ngứa ngáy.
Nhưng rất nhanh hắn liền cưỡng chế đè ép sự xao động này xuống, chỉ yên lặng chăm chú nhìn Thẩm Quân Ngọc, chờ Thẩm Quân Ngọc trả lời.
Hắn biết, Thẩm Quân Ngọc luôn là người vô cùng giữ chữ tín, chỉ cần đã đồng ý chuyện gì thì nhất định sẽ làm được.
Quả nhiên, Thẩm Quân Ngọc im lặng một lúc, thấy Văn Sóc cũng không mở lời, y đành phải ngước mắt lên lặng lẽ nhìn về phía Văn Sóc.
Bốn mắt nhìn nhau, Văn Sóc nhướng mày với Thẩm Quân Ngọc, thần sắc trong mắt bình tĩnh và thản nhiên.
Lần này, Thẩm Quân Ngọc ngược lại cũng không tiện hối hận nữa.
Yên tĩnh một lúc, cuối cùng y vẫn không thể mở miệng, chỉ có thể tự mình đưa tay, lấy ra hai món dụng cụ mà Văn Sóc đã chọn lúc trước.
Một món là một cái chuông khắc rỗng màu vàng tinh xảo phức tạp, món còn lại là một cái vòng bạc màu trắng trơn to hơn chiếc nhẫn một chút.
Cái chuông đó khi được cầm lên, còn keng keng keng kêu vài tiếng.
Tiếng kêu này rõ ràng không có gì bất thường, nhưng lọt vào tai Văn Sóc lại khiến tâm hồn hắn không khỏi lung lay một cái.
Đặc biệt là dáng vẻ những ngón tay thon dài xinh đẹp của Thẩm Quân Ngọc đang cầm hai món đồ này, bàn tay đó giống như ngọc trắng, nhưng lại cầm hai món đồ này.
Thật sự là...
Lúc này, ánh mắt Văn Sóc liền quay về trên mặt Thẩm Quân Ngọc đối diện.
Vốn dĩ cảm xúc Thẩm Quân Ngọc không quá bộc lộ ra ngoài, cho nên lúc này ngay cả khi đích thân cầm hai món đồ này, trên mặt y cũng không có quá nhiều biểu cảm liên quan đến sự xấu hổ hay bối rối.
Chỉ có đôi môi mỏng xinh đẹp đó khẽ mím lại, lông mi thi thoảng động đậy một chút, khiến người ta cảm thấy, y cũng không phải hoàn toàn không có phản ứng với chuyện này.
Càng như vậy, càng khiến người ta động lòng.
Đột nhiên, Văn Sóc đưa tay ra nắm lấy tay của Thẩm Quân Ngọc.
Da trên cổ tay Thẩm Quân Ngọc chợt căng cứng, từ điểm này mà xem, y quả thực đã căng thẳng rồi.
Văn Sóc cảm ứng được điều này, mỉm cười nhìn Thẩm Quân Ngọc một cái, liền không lộ vẻ gì mà thu cái hộp ngọc đen lại nói: "Đã nói hai món thì là hai món, em yên tâm, ta tuyệt đối không thất hứa."
Thẩm Quân Ngọc: ...
Nhưng một lúc lâu, y chỉ nói bốn chữ: "Chàng tiết chế một chút."
Bình luận