Chương 71: Ta chính là tâm ma của Nguyên Đạo Tông, ...

Chương 71: Ta chính là tâm ma của Nguyên Đạo Tông, từ dưới đáy huyết trì bò lên.

Sau một hồi đùa giỡn như vậy, cuối cùng, Thẩm Quân Ngọc vẫn không nói cho Văn Sóc chuyện hắn muốn biết.

Nhưng y cũng đã hứa với Văn Sóc, đợi sau khi giết Kiếm Tôn, nhất định sẽ nói cho hắn mọi chuyện.

Văn Sóc tin y, liền không hỏi nữa.

Đêm khuya, vạn vật tĩnh lặng, tất cả mọi người đều ngủ say, chỉ có những ngọn đèn nhỏ trong núi vẫn còn sáng.

Thẩm Quân Ngọc nằm trên giường, được Văn Sóc ôm vào lòng, lông mi dài rủ xuống, dáng ngủ bình yên.

Nhưng, trong thức hải của y, y vẫn chưa ngủ.

Trong thức hải rộng lớn thông suốt, Thẩm Quân Ngọc và một người mặc áo xanh ngồi đối diện nhau.

Chính là Kiếm Linh áo xanh đã lâu không xuất hiện.

Lúc này, vẻ mặt Thẩm Quân Ngọc bình tĩnh, còn sắc mặt của Kiếm Linh áo xanh thì hơi phức tạp.

Cuối cùng, Thẩm Quân Ngọc nói: "Những ngày này, tiền bối chắc hẳn đã thấy những gì người đó đã làm."

"Nếu tiền bối vẫn không thể đưa ra lựa chọn, ta đành phải phong ấn tiền bối trước, để ngày mai tiền bối không làm hỏng chuyện lớn của chúng ta."

Kiếm Linh áo xanh nghe vậy chân mày run lên dữ dội, một lúc lâu, nó cắn răng nói: "Được, ta lập lời thề là được."

Vẻ mặt Thẩm Quân Ngọc hơi dịu đi.

Kiếm Linh áo xanh ở trước mặt Thẩm Quân Ngọc chụm hai ngón tay lại, phát thệ với trời, nội dung lời thề là—

Dù ngày mai Kiếm Tôn có ra sao, nó cũng sẽ không đổi phe, nhất định sẽ dốc hết sức bảo vệ an toàn cho đoàn người Thẩm Quân Ngọc.

Đợi Kiếm Linh áo xanh lập lời thề xong, Thẩm Quân Ngọc liền hoàn toàn yên tâm, y đang định rời đi, Kiếm Linh áo xanh lại đột nhiên nói: "Khoan đã!"

Thẩm Quân Ngọc dừng lại đúng lúc.

Kiếm Linh áo xanh im lặng nhìn y một lúc, vẫn là vẻ mặt phức tạp vừa rồi, sau đó mới nói: "Thật ra ta chưa từng nghĩ đến việc đổi phe."

Thẩm Quân Ngọc không nói gì, chỉ nhìn nó.

Kiếm Linh áo xanh nhắm mắt lại: "Bởi vì năm đó, hắn thật sự đã chết, thần hồn tan biến, nên ta mới luôn tò mò, người hiện tại, rốt cuộc là ai."

"Vì vậy mới mong ngươi dẫn ta đi gặp hắn, cũng để giải đáp nghi ngờ trong lòng ta."

"Chứ không phải muốn giúp hắn đoạt xá."

Thẩm Quân Ngọc nghe xong lời của Kiếm Linh áo xanh, không tin tưởng, cũng không có không tin.

Dù Kiếm Tôn đang sống có phải là thiên tài Nguyên Đạo Tông của nghìn năm trước hay không, y đã cho Kiếm Linh lập lời thề, như vậy là đủ rồi.

Kiếm Linh áo xanh thấy Thẩm Quân Ngọc không nói, nó có lẽ đoán được suy nghĩ trong lòng y, cười bất lực nói: "Ta biết ngươi khó mà tin ta, nhưng nếu ngươi trải qua chuyện ta đã trải qua năm đó, e là sẽ cảm thấy quyết định hiện tại của ta đều là đúng đắn."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...