Chương 76: (Hoàn): Lấy thân bổ thiên.
Chương 76 (Hoàn): Lấy thân bổ thiên.
Rất nhanh, có tiếng sấm ầm ầm giáng xuống, rơi trên đỉnh đầu hai người.
Nhưng ngay sau đó liền có từng trận pháp vô cùng hoành tráng và lộng lẫy bung nở từ xung quanh hai người, lấp lánh linh quang chói lọi, chống đỡ phần lớn lôi kiếp.
Những trận pháp này là do Thẩm Quân Ngọc trực tiếp khắc vào thân núi, hòa làm một thể với ngọn núi, vô cùng kiên cố, khó mà phá hủy.
Điều quan trọng nhất là, ngọn núi này được cho là một pháp khí bị bỏ đi mà những thần tộc lưu vong năm đó đã để lại khi rời khỏi thế giới này.
Những thứ như vậy, tất nhiên phải được sử dụng hết công dụng.
Nhưng dần dần, lôi kiếp càng ngày càng dày đặc, xung quanh nối thành một mảng trắng xóa, từng chút một đánh nát cỏ cây và đá trên ngọn núi này, hóa thành tro bụi.
Bóng dáng Thẩm Quân Ngọc và Văn Sóc đang ngồi yên vị trong trận pháp đều hoàn toàn bị ẩn đi trong lôi kiếp đáng sợ này, không thể nhìn thấy.
Từ xa, trước Ma cung, Mạnh Tinh Diễn mặc áo đen tôn quý ngước mắt mong chờ, nhìn lôi kiếp gần như đã lan rộng ra hàng chục ngọn núi này, vẻ mặt có chút trầm tư.
Bên cạnh Lận Thần đang ngồi trên xe lăn, dường như nhìn ra lo lắng của cậu ta: "Hai vị tu vi không phải tầm thường, lại đã chuẩn bị vẹn toàn, lôi kiếp nhỏ, chắc không có gì đáng lo."
Mí mắt Mạnh Tinh Diễn giật giật, "ừ" một tiếng, nói: "Ta lại không lo cho hai vị thúc thúc. Ta chỉ nghĩ, nếu lôi kiếp đã đáng sợ như vậy, đến lúc ta phi thăng thì phải làm thế nào đây."
Lận Thần: ...
Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, Lận Thần ý vị nói: "Vậy thì ngươi cứ yên tâm đi, lôi kiếp đều là tùy vào người mà khác nhau."
Mạnh Tinh Diễn: ?
Vừa định chất vấn Lận Thần có ý gì, đột nhiên, lôi kiếp kinh người trên đỉnh núi đối diện hoàn toàn dừng lại, chỉ còn vô số tia lửa màu sắc kỳ lạ bao quanh hai bóng người đang đối diện ngồi trên đỉnh núi.
Mạnh Tinh Diễn thấy vậy, vội vàng lấy ra ống nhòm bằng vàng ròng để xem, xem một lúc, cậu ta nói: "Đây chính là lôi kiếp luyện tâm cuối cùng sao? Không biết họ sẽ thấy gì trong huyễn cảnh luyện tâm."
Lận Thần: "Ta cũng không biết."
Khóe miệng Mạnh Tinh Diễn co giật: "Không hỏi ngươi."
Lận Thần không nói nữa.
Và lần này, lôi kiếp luyện tâm của Thẩm Quân Ngọc và Văn Sóc kéo dài hơn rất nhiều so với những lôi kiếp bình thường trước đó.
Mạnh Tinh Diễn và Lận Thần đã đợi từ giữa trưa đến tận chiều tối.
Mạnh Tinh Diễn không khỏi có chút lo lắng.
Một khi đến giờ tuất, lúc cửa trời cửa đất mở ra, âm khí dâng lên, độ khó của lôi kiếp sẽ tăng lên rất nhiều.
Không thể trì hoãn được nữa— Ngay khi Mạnh Tinh Diễn vô cùng sốt ruột, hai người trên ngọn núi cao đối diện đột nhiên đồng thời mở mắt.
Bình luận