Chương 44: 44
Đợi cho Tưởng Trạch Thần từ trong bận rộn thoát ra thì đã là những ngày cuối cùng của nghỉ hè, chỉ chớp mắt, liền tới sinh nhật của hai anh em.
Bắt đầu từ lúc em trai gộp chung 'sinh nhật' năm tám tuổi , anh em Tưởng gia cũng đã quen ăn mừng sinh nhật của mình vào cái ngày chẳng phải ngày sinh của cả em lẫn anh đó. Có điều, cái thói quen này chưa từng có người thứ ba biết được, mà ngay cả Tưởng phu nhân đã về Tưởng gia cũng không hề phát hiện.
Tưởng Trạch Thần biết mẹ mình không thích cậu cùng với Tưởng Trạch Hàm thân cận, nhưng lại không muốn thay đổi thói quen để kích thích Tưởng Trạch Hàm, cũng không muốn báo cho Tưởng phu nhân để tránh kích thích bà, không thể không bảo trì trầm mặc, về phần Tưởng Trạch Hàm... Đương nhiên không có bất luận lý do gì để nói ra.
Vì thế, tại hôm 'sinh nhật', sớm đã khôi phục thói quen cùng đám phu nhân khác đi dạo phố và đi gặp một ít người dạo này thường qua lại, Tưởng phu nhân y như thường ngày cùng các bà bạn hẹn nhau đi ra ngoài dạo chơi. Mà dựa theo lệ thường, mỗi lần không đến nửa đêm đại khái bà sẽ không về nhà, đương nhiên như thế bà đã giúp hai anh em Tưởng gia có vô vàn thời gian ở bên nhau.
Một chiếc bánh kem, hai bát mì trường thọ, anh em Tưởng gia luôn tổ chức sinh nhật rất đơn giản, món trước là do Tưởng Trạch Thần cung cấp, món sau là do Tưởng Trạch Hàm tự mình xuống bếp làm ra.
—— Không thể không nói, khi Tưởng Trạch Thần nhìn thấy anh hai nhà mình đeo tạp dề đứng trong bếp, tròng mắt cũng sắp rơi xuống...
Hương vị mì trường thọ... Đối với đầu lưỡi kén chọn của Tưởng Trạch Thần mà nói kỳ thực cũng không được ngon lắm, nhưng cậu vẫn cứ tâng bốc tay nghề bếp núc của anh trai lên tận chín tầng mây, không có chút nào chột dạ vì nghĩ một đằng nói một nẻo. Dù sao, chỉ bằng việc Tưởng Trạch Hàm lần đầu tiên xuống bếp mà nói, bát mì trường thọ này đã có giá trị bất phàm rồi.
Dựa theo lệ thường, phải thổi tắt nến trước rồi mới cầu nguyện. Đối với chuyện này, Tưởng Trạch Thần cho tới bây giờ đều là cười nhạo, có điều lúc này đây, cậu phá lệ mà ngưng mắt nhìn ánh nến, ước mong "Hy vọng có thể cùng Tưởng Trạch Hàm vẫn luôn bảo trì tình nghĩa anh em".
—— Không thể không nói, cầu nguyện và những thứ như thế thật ra đều là gạt người, sau này khi bị nhận giáo huấn Tưởng Trạch Thần đã không thèm đi tin tưởng mấy chuyện cầu nguyện vớ vẩn như thế nữa!
Rút ra mấy ngọn nến, cầm lấy dao miễn miễn cưỡng cưỡng đem bánh kem chia ra, Tưởng Trạch Thần ngẩng đầu liền nhìn thấy Tưởng Trạch Hàm cầm tới một chai rượu đỏ, không khỏi có chút giật mình "Anh à? Anh muốn uống rượu sao?"
"Đúng vậy, Tiểu Thần cũng đã mười bảy tuổi rồi , có muốn nếm thử một chút hay không?" Tưởng Trạch Hàm cười tươi rói, khui nắp chai rồi thuận miệng hỏi, nhìn qua tâm tình anh không tồi.
Tưởng Trạch Thần nhìn chất lỏng đỏ sẫm trong ly thủy tinh trong suốt, không tự chủ được mà nuốt nước miếng, hai mắt tỏa ánh sáng "Em có thể uống rượu sao? Dạ! Em muốn uống!"
Lập tức, cậu liền nhìn thấy trước mặt mình xuất hiện thêm một chiếc ly thủy tinh nữa.
Tưởng Trạch Thần vui mừng đến nỗi rơi lệ đầy mặt, từ khi trọng sinh quay về lúc còn bé, cậu đã bao nhiêu lâu chưa động tới một giọt rượu nào?! Khi còn bé là vì giả làm bé ngoan cho nên không dám nói, mà sau khi lớn lên thì bị Tưởng Trạch Hàm trông coi gắt gao, tuy rằng ngẫu nhiên có thể cùng Lý Thiệu Minh trộm phóng túng một chút nên cũng không phải là hoàn toàn chưa uống rượu, nhưng mà chưa bao giờ dám uống quá mức. Cho nên, Tưởng Trạch Thần căn bản chưa bao giờ được uống thả cửa, thậm chí ngay cả mùi rượu cũng không dám lưu lại trên người — phải biết, đời trước Tưởng gia nhị thiếu chính là cao thủ 'nốc' rượu, để một tên quỷ rượu lập tức hoàn toàn kiêng rượu, đây quả thực gian nan không kém cai thuốc phiện đó nha!
Bình luận