Chương 27: Ngoại Truyện 1

Ngay từ hôm Hàn Đông chuyển về nhà cùng Đại Khánh, Đại Sơn và Thanh Thanh đã an tâm giao phó lại nhà cửa và công việc, cùng nhau sang Nhật định cư một thời gian. Vậy nên căn nhà to đùng như vậy, nghiễm nhiên là của ba người bọn họ.

Hàn Đông vốn dĩ cũng muốn cho Hàn Tú cuộc sống như bao đứa trẻ thông thường khác, sợ cô bé sống trong giàu sang sẽ khó dạy bảo. Nhưng Đại Khánh lại nói, nếu bây giờ sa thải những người làm này đi, không phải lại khiến họ mất đi công ăn việc làm hiện tại hay sao.

Đã được hơn một tháng trôi qua, nhưng hai người vẫn nhất quyết giữ một khoảng cách nhất định. Hàn Đông cũng ngủ cùng phòng với con gái, đến bữa ăn thì người ngồi đầu bàn người ngồi cuối bàn. Đại Khánh cũng không có ý định tiến đến gần Hàn Đông trước khi chưa có sự chấp thuận của cậu.

Giữa hai người họ, chỉ có những câu giao tiếp cơ bản như:

“Tiểu Đông, em ngủ ngon”

“Đại Khánh, chào buổi sáng”

Đại loại những câu chào hỏi đầy ngượng ngùng như vậy càng khiến người khác nhìn vào thấy buồn cười hơn, điển hình là Hàn Tú.

“Ba nhỏ, ba định ngủ cùng con đến bao giờ nữa?”

Hàn Đông đang là lại quần áo cho Đại Khánh để mai anh đi làm, bối rối khi nghe Tú Tú hỏi. Đành cười trừ cho qua chuyện.

“Bao giờ Tú Tú học xong tiểu học, ba nhỏ sẽ sang phòng khác ngủ”

Đại Khánh đứng ngoài nghe được lòng đau như cắt, vậy bao giờ cậu mới mở lại lòng mình đây.

.

Một thời gian ngắn sau, Hàn Đông có đi làm thêm ở một tiệm hoa. Hàn Tú đã có vú nuôi và gia sư, con bé cũng không quá quấn cậu. Đại Khánh đương nhiên không có phản đối gì, còn nói cậu cứ ra ngoài nhiều cho thay đổi không khí.

Từ ngày làm ở tiệm, cậu đi sớm về muộn thành thường nhật, nói khách đông không xuể, còn không có thời gian cho cậu học cắm hoa nữa.

Vậy nên nhân ngày được nghỉ làm sớm, Đại Khánh đã quyết định tạt qua chỗ cậu làm xem thế nào. Không phải là không tin, nhưng tiệm hoa chỉ đông mấy ngày lễ thôi chứ.

Khi nhìn thấy các cô gái cười rộ lên khi đứng chờ mua hàng. Phải rồi, nói gì thì nói, Hàn Đông của anh cũng thuộc dạng cực phẩm đi. Vẻ ngoài hiền dịu, đã vậy còn trẻ lâu, đã hơn 30 rồi, nhưng nhìn vẫn chỉ như hai mấy tuổi là cùng.

Hàn Đông vất vả đứng ở quầy tính tiền cho khách do chủ cửa hàng yêu cầu. Còn mặc cả tạp dề rất đáng yêu nữa.

“Nhân viên ở đây đẹp trai hết chỗ nói luôn, không biết có dùng W*chat không nữa”

Đại Khánh ngồi trong xe mà mặt cứng đờ, không biết nên biểu tình thế nào. Tay nắm chặt vô lăng mà như muốn bóp nát. Suy nghĩ duy nhất của anh bây giờ là xuống xe và bế Hàn Đông quay trở về nhà ngay lập tức. Nhưng Đại Khánh nay đã khác rồi, không còn ghen tuông vô cớ như vậy nữa.

Đại Khánh mang theo cơm hộp định đưa cho cậu ăn tối, vừa đứng ở cửa, đã thấy cậu cầm khăn tay đưa cho chủ cửa hàng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...