Chương 17: Tập 17

“Y tá Tống, không còn việc gì nữa đâu. Cậu đi nghỉ sớm đi”

 
Cậu y tá này thoạt nhìn vô cùng lanh lợi, lại có chút đanh đá nữa. Kiểm tra tim thai một lần nữa, mới thật sự kết thúc công việc ngày hôm nay. Y tá Tống lấy áo jacket đặt ở vai, đi giày lại chuẩn bị ra ngoài.

 
“Tôi đi hóng gió một chút, anh muốn đi cùng chứ?”

 
“Thôi, tôi muốn đi nằm nghỉ bây giờ”

 
Y tá vừa ra đến cửa đã bắt gặp gã ‘chỉ có cơ bắp’ ấy, không khỏi nhếch mép đầy than phiền.

 
“Anh ấy đi nghỉ rồi, cả ngày anh làm phiền người ta như vậy, đến tối còn qua làm gì nữa”
 

Cậu bĩu môi, lắc lắc đầu rồi thoăn thoắt đi mất. Thiển Thạc gãi đầu gãi tai, không hiểu bản thân mình đã làm gì sai khiến cậu ấy cứ mỗi lần gặp là lại tức giận như vậy.
 

“Đi dạo một chút nào, tối nay trời rất đẹp đấy”
 

Mặc dù không muốn, nhưng rút cuộc Hàn Đông cũng bị anh kéo ra ngoài đi cùng. Cậu Tống cũng nói mình nên đi lại một chút để tốt cho sức khỏe.
 
Nhin thấy có chiếc xe Range Rover màu bạc chạy ngang qua, nơi nông thôn này hầu như sẽ không bao giờ xuất hiện loại xe này. Hàn Đông lập tức ngoái đầu lại, bước chân vô thức đi theo chiếc xe ấy. Đại Khánh cũng đi xe này…liệu có phải anh ấy quay lại chứ?
 

“Dừng lại, A Đông, không phải người ấy đâu”

 
Thiển Thạc nắm hai tay cậu để giữ lại. Cậu mỉm cười lấy một cái, đầu hơi cúi xuống, giọng nói đầy sự thổn thức

“Biết là không phải…vậy mà tôi lại...Thiển Thạc, tôi bị làm sao thế này?”
 
 
Thiển Thạc thấy cậu khóc cũng thấy đau đớn, dùng bàn tay to lớn lau những giọt nước ấy đi. Cho cậu mượn bờ vai để tựa vào.
 
 
“Nếu cậu còn yêu người ấy…thì hãy mở lòng một lần nữa đi. Coi như, cho cả hai một cơ hội để sau này không còn hối tiếc.Hơn nữa, giờ hai người còn có tiểu bảo bối…”
 
 
Hàn Đông lắc lắc đầu, khịt mũi lên một cái. Nhìn vết thương đã được băng lại bằng dải băng trắng. Cậu đã hạ quyết tâm cắt đứt, thì sao còn có thể nối lại được nữa.
 

 
“Rồi cả tôi và anh ấy sẽ ổn thôi. Chỉ là mất một khoảng thời gian để ổn định lại…Cũng do ở bên nhau quá lâu, giày vò nhau cũng đủ lâu.”

 
Bản thân cậu biết Đại Khánh yêu cậu hơn bất cứ thứ gì khác, nhưng cách hắn bày tỏ tình cảm lại chỉ khiến người khác muốn bỏ chạy thật xa mà thôi. Điều đáng cười, chính là vì cái khác lạ ấy, mà cậu lại có cảm tình lại với hắn.
 
 

 
Lại thêm một tháng nữa trôi qua, Đại Khánh đã được ‘trải nghiệm’ những thứ đã làm với Hàn Đông. Cảm giác mất tự do, bị uy hiếp, phải nghe theo sắp xếp của người khác, hơn hết, hắn phải nghe theo vì muốn một lòng bảo vệ cho Hàn Đông.

“Cậu chủ, ông chủ có nhờ tôi đưa cho cậu”

 
Là ảnh siêu âm thai nhi và vài hình ảnh hiện tại của Hàn Đông. Chỉ khi được thấy Hàn Đông, Đại Khánh mới có thể cười rộ lên.
 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...