Chương 25: Tập 25

“Tiểu Đông, có thể cho anh một cơ hội nữa được không?"

“Em không cần trả lời luôn, dù câu trả lời của em là gì…anh vẫn sẽ hoàn toàn tôn trọng quyết định ấy”

Hàn Đông cắn cắn môi, nâng Hàn Tú lên một lần nữa, nói rằng muộn rồi, phải cho Hàn Tú đi ngủ bây giờ. Đại Khánh gật đầu, vội xuống xe mở cửa cho cậu.

Chờ hai cha con họ đi lên trên rồi anh mới trở lại vào xe ngồi, gục mặt vào vô lăng đầy chán nản. Nhìn ánh mắt của Hàn Đông khi ấy…chắc chắn vẫn còn ám ảnh chuyện cũ rất nhiều rồi. Anh còn cái gì mà đòi xin một cơ hội? Một thằng đốn mạt như anh đến quyền được làm ba lớn của Hàn Tú cũng không nên có.

Đại Khánh thở dài một hồi, bật lại chìa khóa rồi quyết định quay trở về căn nhà đầy tình ái của đôi vợ chồng già sến súa. Ngay lúc ấy lại thấy bóng dáng cô công chúa bé nhỏ chạy vội xuống, còn suýt ngã đập mặt xuống đất, rất may thần kinh vận động tốt nên chống tay kịp. Mặt vẫn chưa hết ngái ngủ nhưng giọng nói lại đầy hoảng hốt.

“Ba Đại Khánh, ba Đại Khánh…mất điện rồi, mất điện rồi"

“Sao vậy? Cô công chúa nhỏ của chúng ta sợ bóng tối sao?”

“Con chỉ sợ không được ăn ngon thôi! Ba Đại Khánh mau lên!”

Đại Khánh gửi đứa nhỏ cho nhà Thái Nghiên rồi vội chạy lên tầng trên, đi gần đến nơi đã thấy cậu ngồi thu lu trước cửa nhà mở toang, hai tay ôm chặt lấy tay, cả người run rẩy đến đáng thương.

“Tiểu Đông…”

“Đừng lại gần! Đừng…”

“Tiểu Đông, là anh đây”

Đại Khánh vừa chạm lên vai cậu đã bị hất mạnh ra, thấy cậu tâm trí không ổn định liền vội kéo lại ôm chặt lấy vào lòng, nhanh tay mở đèn pin ở điện thoại mình ra.

“Tiểu Đông…là anh”

Đôi mắt Hàn Đông đã ngấn nước, đôi chân đã sớm không còn cảm giác gì, đành phải để anh bế xuống bên dưới. Trước đó Thái Nghiên đã nói mỗi lần mất điện cậu sẽ mất bình tĩnh đến thế nào, còn nói  Thiển Thạc mau cuốn gói ra phòng khách ngủ để dành chỗ cho Hàn Tú nữa.

"A Nghiên, sao em không đưa đèn pin cho hắn luôn?"

Thái Nghiên và Hàn Tú quay ra nhìn nhau, rồi cùng nhìn qua Thiển Thạc, không khỏi lắc đầu chán nản. Thiển Thạc thật sự không hiểu tại sao nữa?

Trở lại vào trong xe, Đại Khánh bế cậu đưa vào ghế sau, lấy chăn mềm xếp ngăn nắp ở đó rồi khoác lên người cậu. Đèn trong xe tuy không đủ sáng, nhưng ít nhất đã đỡ hơn tình cảnh tù mù ban nãy.

“Đợi anh một chút, anh chạy quanh đây xem có hàng tạp hóa nào bán nước không?”

“Đừng, anh đừng đi”

Hàn Đông yếu ớt níu lấy gấu áo anh, Đại Khánh buông tay khỏi tay nắm, vỗ vỗ tay cậu dỗ dành.

“Được, anh ở đây với em, không đi đâu hết”

Hàn Đông thỉnh thoảng nhắm mắt lại nhíu mày đầy khó chịu, mồ hôi từ trán cũng túa ra. Đại Khánh vớ lấy túi dâu tây quên chưa kịp đưa cho cậu, lấy ra một quả lau lau qua rồi đặt ở môi cậu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...