Chương 2: Ánh Mắt Của Boss

Minh đẩy cửa bước vào gym mới ở quận 1, không khí trong phòng tràn ngập tiếng tạ va chạm và mùi mồ hôi thoảng qua. Anh vừa lên Sài Gòn được một tháng, làm nhân viên sales nhờ bạn giới thiệu việc. Công việc đòi hỏi giao tiếp nhiều, nên bạn anh khuyên tập gym để cải thiện ngoại hình, tự tin hơn khi gặp khách. Với thân hình gầy gò từng bị chế giễu ở quê, Minh quyết định thử, dù chưa biết bắt đầu từ đâu. Đôi mắt anh lướt qua đám người tập, nhưng rồi khựng lại khi chạm phải ánh mắt của Bình – PT chính. Ánh mắt ấy sâu thẳm, như muốn nhìn thấu, khiến tim Minh đập nhanh hơn, hơi thở khẽ rối loạn.

Bình tiến lại, nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy sức hút, giọng trầm vang lên: "Em trai, mày chưa tập gym bao giờ đúng không? Cần anh chỉ cho cách tập không?" Minh ngượng ngùng gật đầu, cảm giác đôi mắt Bình dán chặt vào mình. Bình vỗ vai anh, ngón tay khẽ siết, vừa kiểm tra cơ bắp vừa mang theo một sự ấm áp lạ lẫm khiến Minh rùng mình. "Tên mày gì? Làm gì ở Sài Gòn?" Bình hỏi, dẫn Minh đến khu tạ tay.

"Tôi là Minh, mới làm sales được một tháng. Bạn giới thiệu việc cho tôi," Minh đáp, giọng hơi rụt rè. Bình gật, ánh mắt lóe lên chút tò mò: "Sales à? Phải có ngoại hình mới tự tin được. Từ quê lên hả? Thấy mày hơi gầy, tập vài buổi là khác ngay." Minh cười gượng, kể thêm về việc bị bạn bè quê chế giễu thân hình, và ý định cải thiện để công việc suôn sẻ. Bình lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu, nhưng ánh mắt gã dường như đang đánh giá điều gì đó sâu hơn.

Buổi tập trôi qua mệt nhưng thú vị, Minh bắt đầu tin tưởng người PT tận tình này. Sau khi lau mồ hôi, Bình mỉm cười: "Vào phòng riêng chút, anh có chuyện muốn nói." Minh tò mò theo sau. Trong phòng, một chiếc khóa kim loại nhỏ nằm trên bàn, ánh sáng phản chiếu lấp lánh. "Thấy cái này chưa?" Bình hỏi, giọng đùa nhưng mắt gã ánh lên điều gì bí ẩn. Minh lắc đầu, tay khẽ run. Bình nghiêng người, gần hơn một chút: "Đây là thứ đặc biệt... dành cho ai dám thử thách bản thân. Nếu mày tò mò, cứ nói với anh."

Minh cắn môi, ký ức bị chế giễu ở quê ùa về, nhưng cơ thể anh lại nóng lên, một cơn căng tức bất ngờ khiến anh ngượng ngùng. Ánh mắt Bình như thôi miên, kéo anh vào điều gì đó anh chưa từng dám chạm vào. "Nghĩ kỹ đi," Bình nói, vỗ vai Minh rồi rời đi, để lại anh ta với hàng loạt câu hỏi.

Minh đứng đó, tim đập mạnh. Anh không biết mình đang bị kéo vào điều gì, nhưng một phần trong anh – phần từng khao khát thoát khỏi nỗi sợ – bắt đầu tò mò.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...