Chương 5: Bóng Tối Kéo Dài
Minh tiếp tục đến gym mỗi tối, như thể bị cuốn vào một dòng chảy không thể cưỡng lại. Mỗi buổi tập, Bình lại gần hơn, ánh mắt gã cháy rực như ngọn lửa, kéo anh vào một thế giới mà anh vừa sợ hãi vừa khao khát. Một đêm, sau khi lau mồ hôi từ buổi tập nặng, Bình dẫn Minh vào căn phòng neon quen thuộc, không khí nặng nề bởi mùi mồ hôi và dục vọng thoảng qua. Căn phòng tối mờ, ánh đèn đỏ hắt lên tường, tạo nên một không gian vừa bí ẩn vừa kích thích.
Bình đứng trước Minh, cởi áo ra, để lộ cơ bắp săn chắc, ngực rộng và những đường múi bụng rắn rỏi lấp ló dưới ánh sáng. Gã cầm một dây da dài, chậm rãi quấn quanh cổ tay Minh, siết chặt từng chút một. "Mày là của tao," gã thì thầm, giọng trầm thấp vang vọng trong không gian, như một mệnh lệnh không thể cưỡng. Minh quỳ xuống, cảm giác dây da cọ vào da, tạo nên một luồng điện chạy dọc sống lưng. Chiếc khóa kim loại được đeo lên "cậu nhỏ" anh, vừa khít, lạnh buốt nhưng lại khiến cơ thể anh nóng ran. Khi anh cúi đầu, nó cọ nhẹ, một cơn căng tức mãnh liệt ập đến, làm hơi thở anh dồn dập, mồ hôi lăn dài trên trán.
Bình bước tới, ngón tay gã vuốt dọc sống lưng Minh, từ cổ xuống eo, từng động tác chậm rãi như muốn tra tấn. "Cởi áo ra," gã ra lệnh, và Minh ngoan ngoãn làm theo, để lộ làn da mỏng manh, ngực phập phồng vì hồi hộp. Bình cười, ánh mắt gã như muốn nuốt chửng anh, kéo Minh vào một góc khuất hơn. Gã áp sát, hơi thở nóng ran phả vào cổ Minh, khiến anh rùng mình, cơ thể như muốn bùng cháy. "Gọi tao là anh, để anh dẫn dắt mày," gã thì thầm, tay gã lướt qua ngực Minh, dừng lại ở những đường cơ vừa mới bắt đầu hình thành.
Minh cắn môi, nhục nhã trào dâng, nhưng cảm giác ấy lại hòa quyện với một khao khát kỳ lạ. Cơ thể anh nóng ran, từng đợt sóng căng tức lan tỏa, như muốn bùng nổ. Bình kéo Minh sát hơn, dây da siết chặt hơn, và gã thì thầm những lời sỉ nhục đầy quyến rũ: "Mày sinh ra để phục vụ tao, đúng không?" Minh gật đầu, mắt mờ đi, để bản thân chìm vào sự kiểm soát của gã. Hơi thở hai người hòa quyện, không khí đặc quánh bởi dục vọng, từng cử động của Bình như một lời tuyên bố quyền lực.
Nhưng khi Bình dừng lại, rời đi với nụ cười bí ẩn, Minh ngồi sụp xuống, cơ thể vẫn run rẩy, mồ hôi thấm ướt áo. Anh cảm nhận chiếc khóa siết chặt, từng nhịp thở như gợi lên một cơn sóng kích thích không thể kìm nén. Trong lòng, một phần anh muốn thoát, nhưng phần khác – phần đen tối nhất – lại khao khát được tiếp tục. Hùng, người từng đối đầu Bình, xuất hiện ngoài gym, nhìn Minh từ xa với ánh mắt lo lắng. Anh lắc đầu, biết rõ trò chơi này chưa kết thúc, nhưng Minh đứng dậy, quyết định đối mặt với chính mình, với cảm giác ấy vẫn âm ỉ trong cơ thể.
Đọc gì tiếp theo?
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Bình luận