Chương 17: Chap 16: Dylan, Thanh Vũ bị bỏ rơi rồi???
- Vậy...đưa mông cho anh!!
- Hả?
Tiểu Thiên trợn trắng mắt, cậu chợt cảm thấy mình thật ngu ngốc, là tự tay mình dâng bản thân tới tận miệng cọp. Cậu ước rằng mình có thể bỏ chạy ngay lập tức, nghĩ là làm, cậu ba chân bốn cẳng lập tức bỏ chạy khỏi hiện trường. Nhưng có vẻ thời của cậu chưa đến, vừa chạy được vài bước đã bị Dylan nắm hông kéo ngược trở về.
- Bảo bối...chẳng phải em nói anh muốn gì em cũng làm cho anh à? Tiếc thật, anh không muốn bỏ qua cho em lần này đâu.
- Không muốn...em rút lại lời nói vừa rồi.
Tiểu Thiên biết Dylan không dễ dàng bỏ qua cơ hội được ăn cậu từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, ăn tới khi cả người cậu không còn cử động được nữa. Cậu vùng vẫy muốn thoát ra ngoài, nhưng vừa rồi anh kéo cậu lại vị trí cũng thật chuẩn xác, mông cậu vừa vặn ngồi ngay trên cậu nhỏ của anh vậy nên khi cậu giãy giụa vô tình cọ xát vào vật to đùng của Dylan.
Giãy giụa một hồi cậu phát hiện anh ôm chặt hông cậu, cả người cứng đờ không động đậy. Tiểu Thiên cảm thấy kì lạ quay qua xem thử anh bị làm sao. Vừa xoay qua thì thấy anh hô hấp dồn dập, phía dưới mông cậu có cảm giác cồm cộm, cậu lắc lư cặp mông to tròn tìm xem là trúng cái gì. Nhưng khi cậu vừa cử động thì Dylan chợt gầm nhẹ, Tiểu Thiên đỏ mặt, cuối cùng cậu cũng đã tìm ra vấn đề nằm ở đâu.
Tiểu Thiên toan đứng dậy thì Dylan đè cậu xuống ghế, vội vàng lột bỏ lớp quần áo trên người cả hai.
- A!!!! Anh...đừng mà...
- Là em câu dẫn anh trước, vậy nên đừng trách anh.
- Xin lỗi....A...em sai rồi...
- Muộn rồi, mau đưa mông cho anh.
Dylan lật người Tiểu Thiên nằm úp xuống ghế, đâm thẳng hai ngón vào trong hậu huyệt chật hẹp nóng bỏng.
- A...ư...ha...từ từ...ưm...chậm...chậm thôi anh...
- A! sao lại chật như vậy.
- Dừng lại...hưm...ư....a...
- Dừng lại hả? em đang kẹp chặt ngón tay anh như vậy, còn giả vờ làm gì, em muốn nữa đúng không?
Dylan gia tăng tốc độ ra vào của ngón tay, một lúc sau anh cảm thấy đã đủ liền đâm côn thịt vào trong tiểu huyệt ẩm ướt.
Dylan đâm mạnh từng nhịp làm Tiểu Thiên rên rỉ trong sung sướng . Cả tiếng đồng hồ sau vẫn chưa hề có dấu hiệu dừng lại. Tiểu Thiên la lên :
- Dylan... Dylan tha cho em...hức...em mệt quá...ức...ân....
- Không được! Anh vẫn chưa đủ.
- Nhưng em đủ rồi...a..ư...không chịu nổi nữa rồi...
Dylan đâm mạnh vài cái rồi bắn vào trong cậu dòng tinh dịch nóng ẩm,ướt át. Tiểu Thiên thở hổn hển, cậu cứ tưởng là anh đã xong nên định nhắm mắt lại ngủ ngay vì quá mệt. Nhưng chưa kịp khép mắt thì anh đã bế cậu đặt lên bàn tiếp tục tách hai cánh mông căng tròn, trắng mịn ra đâm thọt vào tận nơi sâu nhất trong bụng cậu. Tiểu Thiên giật bắn người chỉ biết la hét, van xin anh dừng lại nhưng kết quả lại bị anh chơi tận mấy hiệp liền.
Bình luận