Chương 2: 2

2. Sau khi say rượu được bạn thân liếm bướm

"Ưm a... thoải mái quá..."

Hôm qua Thẩm Tâm Thủy xin xỏ bố rất lâu mới được phép uống rượu, nay uống say mới ngộ ra hèn chi người lớn đều thích uống rượu, uống rồi chẳng còn nhớ rõ gì nữa, mỗi bước đi đều lâng lâng tựa như đạp lên mây …

Cảm giác đầu óc choáng váng, cả người không còn sức lực, mặt mũi nóng bừng. Cơn say khiến khuôn mặt cậu ửng hồng, đôi mắt ươn ướt như có nước sắp chảy xuống, cậu chớp chớp mắt, nằm trên sofa làm nũng.

“Hoắc, Hoắc Vân, em thấy chóng mặt quá, em muốn đi ngủ."

Thẩm Tâm Thủy nằm trên người nam sinh cao lớn, hai tay vòng qua cổ đối phương chẳng quan tâm bản thân có nặng với người ta hay không, “Em không đi được nữa, anh đưa em về phòng đi.” Chiếc quần short kaki đến đầu gối để lộ vòng eo thon gọn trắng trẻo, mông cậu rất vểnh rất đầy đặn, thân dưới áp sát vào hạ thân Hoắc Vân.

Tuy đây là lần đầu tiên Hoắc Vân uống nhưng không nhiều, bấy giờ anh đã tỉnh rượu nhìn Thẩm Tâm Thủy đang nằm trên người mình ngẩng đầu làm nũng với mình. Đôi mắt ướt át ngây thơ đáng yêu, vòng eo thon gọn mềm mại, cặp mông mập mạp chắc hai bàn tay cũng không bao hết được, chợt thấy bụng dưới nóng lên, vùng háng không tự chủ ngẩng cao, Thẩm Tâm Thủy lập tức cảm thấy có gì đó phình ra.

"Ơ... cái gì..." Cậu còn chưa kịp nói xong đã bị Hoắc Vân bóp eo đẩy ngã xuống ghế sô pha, tuy động tác của đối phương rất đột ngột nhưng không khiến Thẩm Tâm Thủy khó chịu, cậu buồn cười nói: "Hahaha...anh làm gì vậy? Ưm, chóng mặt quá..." Cậu đỡ trán mê mang nhìn Hoắc Vân.

Hoắc Vân đứng dậy nhìn xung quanh, may mắn thay, Tần Ngụy đã ra ngoài nghe điện thoại, Kha Thâm Minh say như chết nằm bất động trên ghế, chỉ có Thẩm Tâm Thủy tò mò nhìn chằm chằm vào phần thân dưới phồng lên của anh.

"Em làm gì đó?" Hoắc Vân nắm lấy bàn tay đang đưa tới gần háng mình của Thẩm Tâm Thủy, mặt không biểu cảm hỏi.

Thẩm Tâm Thủy ngây thơ ngẩng đầu nhìn đối phương: “Lớn quá! Em không lớn như vậy.”

Hoắc Vân dừng lại, bỗng nhiên mỉm cười: "Em lớn bao nhiêu?"

Thẩm Tâm Thủy bắt gặp ánh mắt của Hoắc Vân, chậm rãi rút tay lại, giả vờ đổi chủ đề: “Sao Tần Ngụy còn chưa vào nữa? Nhận điện thoại của ai không biết?”

Mỗi lần cậu nhắc đến Tần Ngụy đều khiến Hoắc Vân cực kỳ khó chịu nên anh không đáp lại cậu nữa. Anh cũng biết Thẩm Tâm Thủy cố ý. Thẩm Tâm Thủy cũng biết Hoắc Vân không thích mình lúc nào cũng nhắc đến Tần Ngụy. Nhưng đây là chiêu trò quen thuộc của cậu.

"Anh đưa em trở về phòng." Hoắc Vân vừa nói, vừa đưa tay về phía Thẩm Tâm Thủy.

Thẩm Tâm Thủy đưa tay cho anh, cảm nhận được lòng bàn tay ấm áp của Hoắc Vân, cậu ra sức siết chặt như không muốn buông ra, toàn thân mệt lử, đầu óc vẫn choáng váng chẳng thể đứng lên. Chắc chắn Hoắc Vân cố ý! Biết cậu say nhưng không chịu kéo cậu lên.

“Em không đứng dậy nổi.” Thẩm Tâm Thủy đá chân, dùng sức lôi Hoắc Vân xuống, nhưng đôi tay mềm mại của cậu cứ yếu ớt mặc cho cậu vùng vẫy trên ghế sofa, anh vẫn bất động như đá, chỉ mỉm cười nhìn cậu. Vòng eo gợi cảm của cậu theo động tác làm loạn lộ rõ, thậm chí cả cái rốn đáng yêu cũng không giấu được.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...