Chương 9: 9
9. Bị hôn khóc, bị trói tay và xâm phạm trong phòng nghỉ.
“Thẩm Tâm Thủy, nước của em làm ướt giày anh rồi, em nghĩ nên làm sao đây?"
"Đó là vinh hạnh của cậu." Hoắc Vân bình tĩnh nói.
Hoắc Vân bế Thẩm Tâm Thủy còn mơ màng đến bồn cầu, cậu vẫn đang thở nhẹ, trong mắt ngậm nước, lồng ngực phập phồng, thân dưới trần trụi.
Tinh dịch cùng dâm dịch chảy dọc theo đáy chậu nhiễu xuống nắp bồn. Hai mép thịt phì nhiêu hơi sưng đỏ, quanh lỗ sướng dính đầy tinh dịch trắng đục. Anh cẩn thận lau sạch bằng khăn giấy, trào phúng nói: "Lúc quay về, cậu đừng ôm giày mình thủ dâm là được.”
Thẩm Tâm Thủy nghe cuộc đối thoại của hai người mà mặt đỏ bừng, chẳng biết mình bị làm sao, Tần Ngụy đang ở bên ngoài mà dám mây mưa dữ dội với Hoắc Vân như thế, lại còn lớn tiếng rên rỉ động dục, có khi nào Tần Ngụy sẽ cảm thấy cậu rất dâm đãng không?
Có thể thế, trong mơ Tần Ngụy vừa gọi cậu là "Vợ dâm" vừa nhét cặc vô lỗ hậu khít rịt của cậu, sau đó nhấp háng thúc mông cậu đỏ bừng, vị trí xung quanh lỗ nhỏ cũng sưng phồng.
Hoắc Vân nhặt quần lót dưới đất lên mặc cho Thẩm Tâm Thủy, sau đó mặc quần đồng phục cho Thẩm Tâm Thủy đang ngồi trên nắp bồn cầu. Hành động của hai người khá khôi hài, Thẩm Tâm Thủy không khỏi bật cười. Hoắc Vân cũng bị cậu chọc cười, vòng tay ôm lấy eo Thẩm Tâm Thủy hỏi: “Đứng lên được không?” Đây mới là lần thứ hai Thẩm Tâm Thủy quan hệ, anh sợ cậu sẽ cảm thấy không thoải mái.
“Được, em không sao.” Thẩm Tâm Thủy nắm lấy tay anh, đứng dậy, vỗ nhẹ bộ quần áo hơi nhăn nheo, không biết đồng phục có bị dơ hay không.
Thể lực Thẩm Tâm Thủy không tệ nhưng lúc này hai chân rã rời, bí địa giữa hai chân không thể đóng lại được. Nhìn thấy vũng chất lỏng màu trắng trên sàn, cậu mừng vì quần mình đã bị cởi ra tự lúc nào, nếu không chắc chắn sẽ bị bẩn.
Khi mở cửa buồng, Thẩm Tâm Thủy rất mong chờ được nhìn thấy Tần Ngụy, nhưng cũng có chút lo lắng, cảm thấy biểu hiện vừa rồi của mình khá tốt, không biết Tần Ngụy có muốn làm tình với mình không?
Chỗ phình ra ở hạ thân Tần Ngụy đã lắng xuống, chuyện tự giải tỏa bản thân không phải là điều dễ chịu, món nợ này anh chắc chắn sẽ đòi lại từ Thẩm Tâm Thủy.
Sắc mặt Thẩm Tâm Thủy đỏ bừng, môi sưng tấy, đôi mắt long lanh nhìn về phía anh, đồng phục bên dưới nhàu nhĩ, Tần Ngụy cúi người trước bồn rửa mặt, nhỏ giọng chửi rủa, đen mặt lạnh lùng giễu cợt: “Chơi cả một tiết, đúng là học sinh giỏi.”
Thẩm Tâm Thủy cắn môi gật đầu, không nói gì.
Hoắc Vân đặt tay lên vai Thẩm Tâm Thủy tuyên bố chủ quyền, liếc nhìn Tần Ngụy thấy đối phương không có biểu cảm nào chỉ nhìn chằm chằm Thẩm Tâm Thủy, anh cũng chẳng thèm để tâm, nói với Thẩm Tâm Thủy: "Về đi."
Thẩm Tâm Thủy gật đầu, đi theo Hoắc Vân ra ngoài, lúc ngang qua Tần Ngụy, đối phương nắm lấy tay cậu, gãi vào lòng bàn tay. Anh quay đầu lại, cuối cùng nở một nụ cười.
Bình luận