Chương 14: Phần 11 ( Mộng tỉnh tình tan )

Trên một con đường rộng thênh thang không một bóng người, có một thân ảnh cao lớn đang bước đi với dáng vẻ cô độc. Trương Triết Hạn khẽ thở dài, mối quan hệ giữa anh và Cung Tuấn đến chính bản thân anh cũng dần cảm thấy mệt mỏi. Vì sao vận mệnh lại đưa đẩy hai người sát lại gần nhau để rồi cả hai phải chịu cảnh như thế. Tại sao số phận lại nhẫn tâm trêu đùa tình cảm của cả hai người đến vậy. Thế giới của cậu, anh chưa bao giờ có cơ hội tiến vào dù chỉ một bước, còn thế giới của anh, cho dù đã mở rộng cánh cửa mời cậu vào, nhưng cậu cứ thế từ chối, thẳng thắn, lạnh lùng và vô cùng dứt khoát để mà giờ đây khi tất cả mọi thứ tráo đổi, anh không cần cậu, cậu lại cần anh thì mọi chuyện đều trở thành vô nghĩa.

Trên đời này luôn tồn tại một sợi chỉ đỏ vô hình liên kết hai linh hồn sẵn duyên tiền định lại với nhau. Và khi định mệnh đã được an bài thì không gì có thể phá vỡ sức mạnh của sợi dây tơ hồng đó. Tuy nhiên, cuộc sống này lại chẳng có gì là tuyệt đối, ngay cả khi bản thân đã tìm thấy người định mệnh của đời mình thì cũng không có nghĩa và cũng chẳng có gì chắc chắn rằng sẽ cùng người đó nắm tay nhau đi đến một kết thúc trọn vẹn. Bởi vì hai người cùng cầm một sợi dây, đứt thì còn có thể nối lại, thế nhưng nếu có một người buông, thì người kia chỉ có thể thả.

Trương Triết Hạn đang mê man trong suy nghĩ tiêu cực, anh chậm rãi sải đôi chân thon dài của mình bước về phía trước. Đột nhiên điện thoại rung lên báo có tin nhắn, Trương Triết Hạn lấy điện thoại ra xem, là một đoạn ghi âm do Giai Kỳ gửi đến, biết là có liên quan đến Cung Tuấn, anh liền mở lên nghe, rất nhanh chóng, điện thoại của anh phát ra một cuộc hội thoại.
"- Tuấn! Anh có yêu Trương Triết Hạn không? Em thật sự không muốn dành anh với anh ấy! Em có thể làm một bà mẹ đơn thân cũng được, em không cầu gì nhiều, chỉ cần anh thỉnh thoảng cho mẹ con em một chút an yên từ pheromone của anh là được!
- Không yêu! Em yên tâm, chuyện anh làm anh sẽ có trách nhiệm! Dù sao thì giữa anh với anh ta chỉ có duy nhất một tờ hôn thú! Huỷ đi là xong!
- Anh không yêu anh ấy thật sao? Anh sẽ ly hôn với anh ấy? Em cứ nghĩ anh lấy người đó sẽ hạnh phúc...
- Hôn nhân không tình yêu thì khác gì địa ngục! Ngay cả nhà anh còn chẳng muốn về thì em nói xem anh có hạnh phúc được hay không?
- Nhưng em sợ...anh sẽ đổi ý! Anh ta đẹp như vậy...
- Nếu chỉ yêu vì cái đẹp thì Cung Tuấn này đã yêu anh ta từ lâu rồi! Bớt nghĩ đi! Lát anh sẽ về đưa đơn ly hôn!"

Cuộc nói chuyện đến đó là kết thúc, so với đau lòng thì Trương Triết Hạn giờ đây cảm thấy nực cười hơn. Anh biết trước giờ Cung Tuấn chán ghét mình, thế nhưng anh không nghĩ rằng cậu lại ghét bỏ anh đến cái mức độ đó. Con tim hoá đá nên chẳng thể khóc thêm được nữa, nước mắt đã cạn vậy nên cũng chẳng thể rơi thêm một giọt nào. Mộng tỉnh tình tan, quá khứ cứ thế hoá thành mây khói theo chiều gió lộng mà cuốn bay đi.

Đứng giữa hư cấu và hiện thực, giữa yêu hận lẫn lộn thì giải pháp tốt nhất để giải quyết cho tất cả mọi chuyện có lẽ là buông bỏ. Yêu thương, trân trọng và nắm tay nhau đi suốt cuộc đời mới khó chứ còn buông tay thì chỉ cần một cái quay lưng vô hồn thôi cũng đủ rồi. Trương Triết Hạn cứ thả hồn vào mớ suy nghĩ hỗn độn mà không để ý đến có một kẻ đang rình rập mình.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...