Chương 6: Phần 6 ( Tin tưởng )
Giai Kỳ đương nhiên là hiểu thâm ý của Trương Triết Hạn, cô ta tức muốn phát điên lên, hai mắt trợn ngược mặt đỏ phừng phừng, thế nhưng, cho dù có phẫn nộ thế nào thì cô ta vẫn phải cố gắng mà nén lại, lấy đại cục làm trọng, Trương Triết Hạn không muốn gặp, vậy thì cô ta càng muốn gặp anh. Xoay xoay ly nước đào trong tay, Giai Kỳ nhếch miệng cất giọng nói.
- Tôi và con quả thật không liên quan gì đến anh, thế nhưng...Cung Tuấn thì chắc là sẽ liên quan chứ?
- Cô nói thế là có ý gì? - Trương Triết Hạn nhanh chóng hỏi lại.
- Chuyện liên quan đến Khả Tinh! Liên quan đến sự nghiệp của Cung Tuấn thì không biết Trương tổng anh có hứng thú hay không?
- Cô đang ở đâu?
- Golden Resources! Tôi đợi anh!
Quả đúng như Giai Kỳ đoán, Cung Tuấn chính là yếu điểm của Trương Triết Hạn, cô ta đưa ly nước đào trong tay lên uống một ngụm, sau đó ung dung, nhàn nhã dựa lưng vào ghế mà thưởng thức, tầm 10 phút sau, cô ta lại cầm lên chiếc điện thoại của mình, vui vẻ gửi đi một tin nhắn, xong xuôi, cô ta lại tiếp tục chờ đợi.
Nửa tiếng sau, Trương Triết Hạn cũng đã đến điểm hẹn, cơ thể đang trong kỳ phát tình cho nên mọi tác phong của anh đều vô cùng nhanh nhẹn, sau khi giao hợp với Cung Tuấn anh thật sự không biết thân thể này còn thay đổi những gì nữa. Ra ngoài vào lúc này quả thật rất nguy hiểm, thế nhưng...mặc dù bản thân đã quyết tâm buông bỏ con người vô tâm kia vậy mà khi nghe thấy sẽ có chuyện không hay xảy ra với cậu, anh lại không thể nào kìm được lòng mình.
Trong một quán cafe sang trọng, ở một căn phòng khá riêng tư, Trương Triết Hạn ngồi đối diện Giai Kỳ, trước mắt anh là một người con gái có vẻ ngoài ngây thơ, trong sáng, đôi mắt to tròn sống mũi cao, đôi môi nhỏ chúm chím cùng làn da trắng hồng, quả thật với diện mạo này thì bất kỳ ai nhìn vào chắc chắn sẽ có một cảm giác, người con gái này rất thánh thiện.
Thế nhưng, Trương Triết Hạn đâu phải một tên chỉ có mắt mà không có não, 30 năm cuộc đời tiếp xúc với đủ thể loại với, qua cách nói chuyện của Giai Kỳ, Trương Triết Hạn liền xác định được, vẻ bề ngoài của một cô ta càng trong sáng bao nhiêu thì đầu óc sẽ càng xấu xí bấy nhiêu, trông diện mạo thì hiền lành, chất phác, thật thà nhưng bên trong người con gái này chắc chắn sẽ có rất nhiều mưu mô, xảo trá.
- Cô gọi tôi đến đây không phải là để cho cô ngắm tôi đó chứ? - Trương Triết Hạn khó chịu lên tiếng, phá tan bầu không khí yên ắng trong căn phòng.
- Xin lỗi anh...Em không cố ý...Em không muốn làm tiểu tam, càng không muốn làm trà xanh phá vỡ hạnh phúc của gia đình người khác...Đứa nhỏ này... thật sự là một sai lầm! - Giai Kỳ hai mắt long lanh, sắc mặt vô cùng tủi nhục ra vẻ ta đây mới là người bị hại.
Thế nhưng thật tiếc cho cô ta, mắt nhìn người của Trương Triết Hạn vô cùng, vô cùng tốt, vừa nhìn anh liền nhận ra, người con gái này thật sự diễn rất giỏi. Nếu cô ta đã thích diễn như thế thì Trương Triết Hạn anh đây cũng không ngại diễn cùng.
- Cô không phải trà xanh! Thật đấy!
Giai Kỳ mi tâm khẽ nhíu lại, đầu hơi nghiêng làm bộ không hiểu ý tứ trong lời nói của Trương Triết Hạn, thế nhưng cô ta chưa kịp lên tiếng thì đã thấy anh tiếp lời.
- Nếu nói cô là trà xanh thì quả thật hạ thấp cô quá! Cô ấy à! Còn cao cấp hơn cả trà xanh, tôi đã từng nói rồi đúng chứ! Cô là bạch liên hoa! Thứ mà tôi cảm thấy ghê tởm nhất trên đời không phải là trà xanh mà chính là bạch liên hoa như cô đấy! Nếu như thật sự cô gọi tôi đến chỉ để nói những lời vô nghĩa này thì xin lỗi...tôi không có hứng thú!
Bình luận