Chương 1: Phần 1 ( Đêm thác loạn ) H
Màn đêm buông xuống bao phủ "Thiên Nhai".
Đây là quán bar nam kỹ nổi tiếng nhất trong thành phố, ai ai cũng biết đến.
Ngọn đèn mở ảo, bóng người lờ mờ, còn có tiếng la hét ầm ĩ cùng tiếng ly cốc va chạm. Đêm dường như là thứ luôn đi liền với rượu. Ở quán bar là nơi truỵ lạc và cũng đầy cám dỗ cùng những thứ phóng đãng. Nhưng cho dù có thế nào thì khoảng thời gian mặt trời chạy trốn bóng đêm này luôn là khoảnh khắc lên ngôi của sự kích động và nổi loạn.
Trương Triết Hạn mặc một chiếc áo sơ mi màu đen ngồi trước đàn dương cầm chơi một khúc nhạc vô hồn, ngọn đèn sáng tối lần lượt thay đổi, tiếng đàn của anh đẹp đẽ mà xa xôi, cùng không gian bar ngập mùi sắc dục hoàn toàn không phù hợp. Trương Triết Hạn không hiểu tại sao một quán bar lại đi chơi dương cầm chứ. Nhưng ông chủ đã hạ lệnh, bản thân anh sao dám cãi, khi biết Trương Triết Hạn có thể chơi đàn thì liền bắt ép anh lên đánh một khúc, nếu không, anh sẽ mất việc...
Trương Triết Hạn là một Bartender, không phải kỹ nam, tại đây công việc của anh chỉ đơn giản là chế biến và phục vụ đồ uống có cồn hoặc nước ngọt sau quầy bar. Vẻ đẹp yêu mị của Trương Triết Hạn chính là nguồn thu nhập chính ở quán bar này. Người đến bar thưởng rượu, truỵ lạc trong tiếng nhạc sập sình thì ít, mà người đến để ngắm vẻ đẹp của anh lại đếm không xuể.
Đã rất nhiều lần ông chủ có ý muốn anh trở thành kỹ nam, nếu Trương Triết Hạn làm kỹ nam thì chắc chắn quán bar này sẽ bạo hồng không hồi kết. Nhưng Trương Triết Hạn lại chỉ muốn thu mình trong một góc nhỏ chuyên tâm mà pha chế ra những loại đồ uống kích thích con người, với sự cứng đầu của anh, ông ta chỉ biết lắc đầu ngao ngán.
Một khúc "Cô Mộng" chấm dứt trong ồn ào, khi âm thanh du dương vừa kết thúc, đâu ra lại xuất hiện người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi, khẽ lắc ly rượu tiến lên, bắt được Trương Triết Hạn đang định âm thầm rút lui bèn cất cái giọng lèm bèn say khướt.
- Tiểu thịt tươi hôm nay cực kỳ xinh đẹp, cuối cùng cũng vứt bỏ cái xó xỉnh nhàm chán kia mà bước ra đây chơi với bọn anh rồi, nào...đến đây, anh mời em uống một ly!
Mùi rượu nồng trong miệng ông ta phả ra khiến Trương Triết Hạn cảm thấy buồn nôn. Nhưng anh không có lựa chọn nào khác, nhận lấy ly rượu một hơi uống hết.
- Tửu lượng khá lắm! Hào sảng lắm! - Người đàn ông rất vừa lòng.
Thấy anh sảng khoái uống rượu, người đàn ông lớn tuổi lại muốn tiến một bước, cố tình đặt tay lên bờ vai anh.
- Chút nữa theo anh nhé?
Trương Triết Hạn nghiêng người né tránh bàn tay bẩn thỉu, không kiêng nể gì mà cất giọng vô cảm
- Tôi không rảnh! - Sau đó quay người rời đi
- Con mẹ nó! Mày đứng lại.. - Người đàn ông giận dữ đấm tay lên phím đàn, một loạt âm thanh chói tai nhức óc vang vọng khắp không gian quán lúc này khiến tất cả mọi người phải đưa mắt nhìn lên sân khấu.
Cùng lúc đó, phía góc tối của quán bar, một thân hình cao lớn mang khuôn mặt băng lãnh theo dõi sự nhốn nháo trước mặt. Ngay từ đầu, Cung Tuấn chỉ chăm chú uống rượu, trông như tất cả những việc ở đây đều không can hệ đến mình, cho đến khi âm thanh du dương của tiếng dương cầm vang lên, giai điệu quen thuộc mà bản thân vẫn thầm tìm kiếm bấy lâu, cứ mỗi lần đến quán bar cậu lại sai người yêu cầu chủ quán phải cho người lên chơi một bản. Cứ thế, không biết bao nhiêu năm trôi qua, cũng không biết đã ngồi qua bao nhiêu quán bar, bản nhạc muốn nghe đều chưa được thưởng thức lại một lần...cho tới tận hôm nay.
Cung Tuấn phất tay ra hiệu cho hai tên vệ sĩ gần đó, nhận lệnh của ông chủ, hai thân ảnh to lớn lực lưỡng lao lên kéo người đàn ông đang điên điên rồ rồ trên sân khấu xuống.
Bình luận