Chương 36: Phần 36 ( Kẻ chủ mưu )
Biệt thự Cung gia
Cung phu nhân lúc này tâm trạng lo lắng lòng rối như tơ vò, đi tới đi lui, đứng ngồi không yên. Nhìn thấy Cung Tuấn thất thần ngồi bên cái cũi trống rỗng, lòng bà càng thêm đau, đem tất cả những phẫn uất mà đổ lên ông chồng vô tích sự của mình, bà gào lên
- Tất cả là tại ông! Tôi đã dặn bao nhiêu lần rồi uống rượu tuyệt đối không được lái xe! Nhà có tài xế sao không để họ trở đi! Năm đó rốt cuộc người ông đâm vào có phải là cha mẹ Trương Triết Hạn hay không!
- Bà hỏi tôi thì tôi biết hỏi ai! Năm đó mọi chuyện là do cha sắp xếp! Bây giờ người cũng đã không còn thì bà bảo tôi trả lời bà như thế nào? - Cung lão gia thở dài đáp lại.
Cung phu nhân buồn bã đưa tay ôm chiếc áo còn hơi sữa của bảo bảo vào lòng, không cầm được nước mắt, cất tiếng nói nghẹn ngào.
- Tại sao lại thành ra thế này cơ chứ! Đang yên đang lành gia đình hạnh phúc là thế! Tại sao chỉ chớp mắt một cái đã tan nát hết cả!
- Chúng nó chắc hẳn là có duyên nhưng không có phận! - Cung lão gia chầm chậm lên tiếng.
- Ông im miệng! Tất cả là do ông, ông có quỳ ba tháng cũng không hết tội đâu! - Cung phu nhân lại điên tiết mà quát to.
Đối lập với sự ồn ào của cha mẹ mình, Cung Tuấn vẫn lặng lẽ ngồi đó, thất thần nhìn vào trong chiếc cũi nhỏ, mới đây tôi cậu còn nựng con ở đây, vậy mà bây giờ lại chỉ còn lại chiếc cũi lạnh lẽo cô đơn này. Cung Tuấn thật sự rất muốn chạy ra ngoài kia, đi tìm Trương Triết Hạn để giải thích...nhưng...nên giải thích gì đây? Nói cha cậu đúng là đã gây ra tai nạn nhưng không biết có phải đã tông vào cha mẹ anh hay không sao?
Cung Tuấn lê từng bước chân nặng nề lên phòng, mở cửa đôi mắt lại vô thức như một thói quen mà tìm kiếm bóng dáng thân thuộc của anh, nhưng người đã không còn. Căn phòng ấm áp mà hai người mới đây thôi vẫn còn tình tứ hạnh phúc nói nói cười cười, giờ phút này lại trở nên lạnh lẽo đơn độc đến đáng sợ.
Cung Tuấn đưa tay đóng cửa phòng lại, ngay lập tức cả cơ thể cậu dựa vào cánh cửa mà trượt xuống, ngồi bệt xuống đất, đưa tay ôm lấy đầu, cảm giác đau khổ hệt như chính mình là người gây ra tai nạn vậy, khoé môi khẽ mấp máy thì thầm
- Hạn Hạn...Em xin lỗi!
- Hạn Hạn...Không có anh! Em phải làm sao đây!
***
Thổ nhưỡng và khí hậu là hai yếu tố quan trọng để tạo ra những chai rượu vang ngon và chất lượng, hiện giờ lại đang vào bắt đầu vào hạ, Trương Triết Hạn rất nhanh chóng đã tìm được một xưởng sản xuất lâu đời, nơi đây lượng ánh nắng hấp thụ rất lớn lại còn sở hữu loại đất pha sét và những sóng đất sỏi trải dài nên những trái nho của vùng đất này luôn đạt được sự cân bằng về nồng độ axit, lượng đường và hương thơm đặc biệt.
Ngoài chất lượng vùng, trái nho, hoa để tạo mùi, kỹ thuật lên men, thì thời gian ngâm ủ là yếu tố quan trọng nhất để làm nên một chai rượu vang ngon. Thông thường rượu vang được ủ trong khoảng từ ba đến sáu tháng hoặc hai đến ba năm, nhiều loại còn phải ủ cả đến chục năm. Thật may, năm đó cha Trương Triết Hạn lại chọn loại có thời gian ủ ngắn nhất để làm cho kịp sinh nhật con trai.
Trương Triết Hạn tỉ mẩn chọn lọc ra những quả nho chín mọng, anh có thể không biết nhiều thứ chứ riêng chế biến rượu nhắm mắt anh cũng có thể làm ra được rượu ngon.
- Thiếu gia...cần phải lựa chọn kĩ lưỡng như vậy sao?
Ông Lưu đứng bên cạnh quan sát từng hành động của Trương Triết Hạn, thấy anh hết nâng lên hạ xuống, đưa lên cao dưới ánh nắng mặt trời quan sát màu sắc của vỏ nho, rồi lại dùng tăm để châm qua quả nho đưa lên miệng nếm thử, đã ba tiếng đồng hồ trôi qua mà anh vẫn chưa chọn xong.
- Khi nho chín thì độ acid sẽ giảm xuống và lượng đường sẽ tăng lên, như vậy thời gian ủ sẽ được rút ngắn đi rất nhiều! - Trương Triết Hạn vừa thử nho vừa lên tiếng trả lời.
- Vậy tôi có thể làm gì không? Tuy tôi biết không nhiều nhưng nếu cậu chỉ dẫn, tôi sẽ hoàn thành hết sức cẩn thận! - Ông Lưu thành tâm đáp lời
- Không cần đâu! Tôi muốn tự mình làm!
Bình luận