Chương 18: ℂ17

Những ngày tiếp theo, hai người bắt đầu hẹn hò.

Một người cao lãnh như Nhiếp Minh Hàm một khi thật sự muốn cưng chiều ai đó, chính là một người yêu vô cùng chu đáo. Kể từ khi Sở Phàn đồng ý thử ở bên anh, sự quan tâm của anh dành cho Sở Phàn thực sự tỉ mỉ đến từng chi tiết.

Vì Sở Phàn không tiện đi lại, Nhiếp Minh Hàm chỉ đưa cậu đi xem phim, hoặc là đến nhà hàng ăn cơm, hơn nữa hễ có thể ôm hoặc cõng thì tuyệt đối không để Sở Phàn đi thêm một bước.

Dưới sự chăm sóc tận tình của Nhiếp Minh Hàm, vết thương của Sở Phàn hồi phục thật sự nhanh, đã có thể đi lại bình thường.

Nhiếp Minh Hàm liền đưa Sở Phàn đến nhiều nơi hơn, hai người cùng nhau tản bộ nghỉ ngơi trong công viên, dựa sát vào nhau xem pháo hoa bên bờ sông, thậm chí cùng nhau đeo khẩu trang sóng vai đi dạo ở những địa điểm hẹn hò lý tưởng…

Vốn dĩ đã hợp nhau về tính cách, mối quan hệ của hai người càng nhanh chóng trở nên thân thiết, ngày càng khăng khít.

Trạng thái của Nhiếp Minh Hàm gần đây đã trở nên khác hẳn so với trước đây.

Nhiếp Minh Hàm trước đây luôn mang vẻ mặt lạnh lùng nghiêm túc, chỉ cần bước vào công ty, nhiệt độ không khí xung quanh dường như sẽ tự động giảm xuống vài độ.

Còn bây giờ, tuy rằng anh vẫn không có nhiều biểu cảm, nhưng cả người trông ấm áp hơn, đôi mắt đen tuấn tú rõ ràng sáng hơn trước, thậm chí lúc rảnh rỗi nhâm nhi cà phê, khóe miệng anh cũng vô thức hơi nhếch lên.

Nhìn thấy vậy, mọi người trong công ty đều không nhịn được bàn tán xôn xao, nhưng cuối cùng vẫn không ai dám hỏi anh.

Chỉ có Đường Phương biết chuyện gì đã xảy ra với Nhiếp Minh Hàm, âm thầm mừng cho anh.

Buổi tối, vừa kết thúc công việc, Nhiếp Minh Hàm liền lập tức đi về phía bãi đỗ xe, bị Đường Phương gọi lại giữa đường.

Nhiếp Minh Hàm tuy rằng nóng lòng muốn gặp Sở Phàn, nhưng anh biết ơn Đường Phương đã giúp đỡ anh và Sở Phàn, vì thế rất kiên nhẫn dừng lại.

Đường Phương thấy xung quanh không có ai, thấp giọng cười nói: "Gần đây thế nào rồi? Với vị Omega kia rất thuận lợi chứ?"

Nhiếp Minh Hàm có chút ngượng ngùng, coi như ngầm thừa nhận.

"Hai người đã đến bước nào rồi?" Đường Phương hỏi.

Nhiếp Minh Hàm nhỏ giọng nói: "Cậu ấy, đã đồng ý thử với tôi."

Đường Phương có chút kinh ngạc, vui mừng nói: "Khá lắm! Không ngờ cậu lại tiến triển nhanh như vậy?"

Nhưng Đường Phương vui mừng thì vui mừng, dù sao cũng có chút lo lắng về tính cách quá mức cứng nhắc của Nhiếp Minh Hàm, khó khăn lắm mới thấy anh thoát kiếp độc thân, không nhịn được dặn dò thêm.

"Phải học cách tinh tế hơn, tìm hiểu sở thích của người ta, đừng quá cứng nhắc cho là đúng, biết chưa?"

Nhiếp Minh Hàm nghe anh nói vậy, không khỏi suy nghĩ lại, tuy rằng thời gian ở bên nhau hai người đều rất vui vẻ, nhưng Nhiếp Minh Hàm thật sự có chút lo lắng mình quá mức cứng nhắc, không quan tâm đến sở thích của Sở Phàn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...