Chương 23: 22. Nếp gấp

"Trước đây tôi đã nhờ Lucian đưa bạn tôi rời khỏi trại tạm giam rồi..." Đại Thiến ngập ngừng nói.

Vẻ mặt Raymond không có gì thay đổi, "Lucian sẽ nghe theo lời ngài."

Trái tim treo lơ lửng của Đại Thiến còn chưa kịp hạ xuống, Raymond lại nói: "Nhưng chỉ giới hạn trong những việc ngài dặn dò."

Đại Thiến ngẩn người một chút mới phản ứng lại ý của Raymond.

Cô bảo Lucian sắp xếp cho Trần Ngải Luân một thân phận trùng đực cấp thấp, để cậu ta có thể thuận lợi rời khỏi trại tạm giam, cũng không được làm hại cậu ta, nhưng ngoài ba điều dặn dò này, Lucian vẫn có rất nhiều cách để hành động.

Ví dụ như sắp xếp cho Trần Ngải Luân một công việc có tỷ lệ thương vong cực cao, như vậy cho dù Trần Ngải Luân chết bất ngờ, cũng không thể đổ tội lên đầu Lucian.

Hơn nữa nếu không phải nhờ Raymond, có lẽ Đại Thiến sẽ không bao giờ biết được tung tích thật sự của Trần Ngải Luân từ miệng Lucian.

Đại Thiến càng nghĩ càng kinh hãi, "Nếu Lucian đã mang cậu ấy đi rồi..."

Đại Thiến không dám nghĩ tiếp nữa.

Raymond vừa nghe Đại Thiến nói, vừa nhìn màn hình giám sát bên ngoài.

Trên màn hình xuất hiện hai bóng đang lao về phía đây với tốc độ cực nhanh. Tiếng động cơ của phi thuyền khởi động vẫn làm kinh động hai con trùng đực đang đánh nhau.

Nhưng việc chuẩn bị cất cánh của phi thuyền đã hoàn tất, trên màn hình xuất hiện đếm ngược mười lăm giây, Raymond nhấn nút bên cạnh để cất cánh ngay lập tức.

Đếm ngược lập tức về không, phi thuyền dưới lực đẩy cực lớn nhanh chóng nâng lên, nhưng là phi thuyền dân dụng tiên tiến nhất hiện nay, ở khoang điều khiển chính có thể cảm nhận được độ rung rất nhẹ, cảm giác mất trọng lượng đối với Đại Thiến mạnh hơn một chút.

Raymond giơ tay lên, bảo vệ Đại Thiến trong lòng.

Hình ảnh rõ ràng cuối cùng xuất hiện trên màn hình giám sát là hai hình dáng khổng lồ chật vật của trùng tộc.

Đôi cánh mà Morris tự hào bị lưỡi liềm của Lucian cắt đầy vết sứt mẻ, nhưng Lucian cũng phải trả giá vì điều đó, trên người anh ta bị vòi sắc nhọn của Morris đâm mấy lỗ.

Nếu tiếp tục đánh nhau, Morris sẽ thua. Raymond đưa ra phán đoán trong lòng, tắt màn hình giám sát.

Nhưng người thắng sẽ không phải là Lucian. Raymond ngẩng đầu nhìn Đại Thiến, "Mẹ, con đưa mẹ đi nghỉ trước."

Đại Thiến vẫn đang lo lắng cho Trần Ngải Luân, nên mơ hồ nói được.

Raymond bế Đại Thiến xoay người đi về phòng mình, vừa an ủi trùng mẫu đang lo lắng cho những con trùng khác.

"Lucian dạo này bận xử lý sự hỗn loạn bên trong giáo đình, mẹ không cần quá lo lắng. Nếu bạn của mẹ bây giờ vẫn còn ở trại tạm giam, con có thể thu nhận cậu ta vào đội trực thuộc của con, Lucian không có quyền can thiệp vào nội vụ của cận vệ quân, mẹ cũng có thể gặp cậu ta bất cứ lúc nào, mẹ thấy như vậy được không?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...